Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tông Thận nhìn nó một cách chăm chú và phát hiện ra rằng cây đàn này thật sự là một trang bị cấp hiếm.

Hắn chơi với nó một cách cẩn thận và đưa nó lại cho Inglamb.

“Đúng là một cây đàn tốt.”

“Đáng tiếc là ta phải tiếp tục cuộc hành trình của mình rồi.”

“Không biết khi nào ta mới có thể nghe thấy giọng hát của các hạ một lần nữa.”

Tông Thận tháo chiến khôi ra và mỉm cười với người ngâm thơ rong Inglamb.

“Ngươi phải đi đâu thế?”

“Có lẽ chúng ta có thể đồng hành.”

“Nếu may mắn được đồng hành cùng ngươi, ta nghĩ đó sẽ là một hành trình có thể truyền cảm hứng cho cuộc sống.”

Màn thể hiện của Tông Thận khiến người ngâm thơ rong Inglamb tìm được cảm giác tri kỷ.

Cộng với trang phục của hắn và đi cùng với Vereesa, Luna và các thương kỵ binh Bất Hủ.

Tất cả làm cho Inglamb cảm thấy rằng Tông Thận nhất định là một quý tộc lang thang khí phách.

Điều đó khiến hắn cảm thấy như mình đã tìm được một người tri kỷ.

Tất cả những ai mà hắn có cảm giác rằng họ đang theo đuổi tự do đều sẽ được hắn tôn trọng.

Tốt lắm, Tông Thận không ngờ hắn lại chủ động như vậy.

Tạm thời không nói đến chuyện ngâm thơ rong thì người này đúng là một nhân tài anh hùng cấp hiếm.

Coi là một anh hùng nghiệp dư với tư chất tương đối cao.

Hơn nữa Tông Thận cũng phát hiện ra rằng người ngâm thơ rong không chỉ là một nghề nghiệp nghệ thuật.

Đó là một sinh kế có hệ thống và kỹ năng độc lập.

Bản chất của các kỹ năng thiên về thể loại hỗ trợ chiến đấu.

Có khả năng nâng cao tinh thần bằng cách ngâm xướng ngâm vịnh thơ.

Dù nhìn từ góc độ nào, Inglamb này cũng là một nhân tài không thể chê vào đâu được.

Nếu hắn thật sự có thể đồng hàng cùng thì nói không chừng còn có cơ hội chiêu mộ hắn về dưới trướng của mình.

Nghĩ đến đây, trên mặt Tông Thận hiện lên vẻ vui mừng.

“Chúng ta sẽ đi bang Bosch.”

“Nếu các hạ có thể đi cùng với nhau thì càng tốt.”

Nghe đích đến của Tông Thận, nụ cười của Inglamb lại lúng túng.

“Thật không may ta cũng vừa đến từ bang Bosch.”

“Ta muốn tiếp tục đi về phía tây và ngâm xướng trong các thôn trang dọc đường đi.”

“Cuối cùng bôn ba hàng nghìn cây số để đến cự thành Lenturks.”

Inglamb nói một cách áy náy, điểm đến của Tông Thận hoàn toàn ngược lại với lộ trình của hắn.

Cho dù có muốn đồng hành cùng Tông Thận thì hắn cũng không thể quay lại.

Tông Thận sững sờ khi nghe hắn nói vậy.

Nhưng hắn cũng nhanh chóng hoàn hồn lại.

Nếu người này đi đi một mạch về phía tây, chẳng phải là hắn phải đi qua thôn Sitano, thậm chí là lãnh địa của mình sao?

Vẻ mặt của hắn lộ rõ vẻ tiếc nuối.

“Đúng là thật đáng tiếc.”

“Nhưng nếu ngươi đi về phía tây, có lẽ ngươi sẽ đi qua lãnh địa của ta.”

“Nó cách thôn Sitano hơn bốn mươi cây số về phía tây.”

“Ta sẽ trở lại lãnh địa của mình vào ngày mốt. Có lẽ ngươi có thể đến lãnh địa của ta làm khách.”

“Ngươi có thể dùng nó để liên lạc với ta, số hiệu truyền tin của ta là 1.”

Tông Thận nhiệt tình gửi lời mời, đồng thời lấy ra một thuỷ tinh truyền tin số hiệu 10 đưa cho Inglamb.

“Không ngờ ngươi lại là lãnh chúa.”

“Ngươi yên tâm đi, ta nhất định sẽ đến làm khách ở lãnh địa của ngươi.”

Inglamb tiếp nhận thuỷ tinh truyền tin, vô cùng vui vẻ nói.

Những lãnh chúa trong vương quốc chưa được sắc phong tước vị thật sự là những người khai hoang.

Tông Thận có vẻ trạc tuổi hắn nhưng phong cách ứng xử của hắn làm Inglamb rất ngưỡng mộ.

Người ngâm thơ rong tôn sùng sự tự do, lý tưởng, tự do và không bị ràng buộc.

Đối phương thật sự đã khai hoang làm lãnh chúa và tự thiết lập luật lệ cho riêng mình, đối với người ngâm thơ rong mà nói thì không còn gì đáng khen hơn nữa.

Trong sử thi ngâm rong, có vô số anh hùng trẻ tuổi dường như đã đến đây.

Bao gồm cả vị vua sáng lập ra vương quốc Avalon, Arthur Pendragon cũng vậy.

Lúc này, Inglamb có cảm giác như đã quen biết nhau từ lâu với Tông Thận.

Đột nhiên, hắn như nhớ ra điều gì đó, hai mắt sáng lên, vội vàng đi đến bên cạnh Tông Thận.

“Suýt nữa thì ta đã quên mất chuyện đại sự!”

“Lần này ta đến cự thành Lenturks là để dự yến tiệc trong hơn một tháng nữa!”

“Hầu tước Henry Lancaster sẽ tổ chức một yến hội long trọng.”

“Đến lúc đó, lãnh chúa của mấy cự thành xung quanh Lenturks sẽ đưa người thân của họ đến dự.”

“Lãnh chúa của các bang thành có quy mô tương đối lớn bên trong khu quản hạt cũng sẽ tham dự buổi hẹn.”

“Ngoài ra, các tài năng trẻ và quý tộc trẻ từ mọi tầng lớp đều sẽ cùng nhau tụ họp.”  

“Cự thành Lenturks đã năm năm không tổ chức yến tiệc quy mô lớn, lần này là một cơ hội hiếm có.”

Người ngâm thơ rong Inglamb nói, vẻ mặt có chút hưng phấn.

“Ồ?”

“Yến tiệc quy mô lớn?”

Sau khi Tông Thận nghe được tin tức này, đầu óc trở nên linh hoạt hẳn.

“Ta cảm thấy rất hứng thú với yến tiệc này.”

“Nhưng ta không có bất kỳ tước vị nào và cũng không được mời.”

Nghe Tông Thận nói, Inglamb vỗ nhẹ vào lưng đang mặc chiến giáp của hắn.  

“Tông Thận thân mến, không cần phải lo lắng về vấn đề này.”

“Theo thông lệ của yến hội vương quốc, ba ngày trước khi bắt đầu yến tiệc.”

“Sẽ có một đại hội thi đấu lớn dành cho những thanh niên từ xa đến!”

Tông Thận nghe Inglamb nói như thế xong, theo bản năng lặp lại một câu.

Inglamb gật đầu, nhìn thấy biểu cảm mờ mịt của Tông Thận, trong lòng hơi đắc ý.

Là một nhà thơ lang bạt, bọn họ lúc nào cũng biết rất nhiều tin tức, đặc biệt là đối với các tin tức về mối quan hệ giữa các quý tộc vương quốc thì đặc biệt tinh thông.

Bất luận là loại tin tức đối ngoại này, hay là loại tin tức hành lang kia đều như thế.

Ví dụ như con gái của vị bá tước nào đó bỏ trốn theo một chàng trai nghèo nào đó.

Hoặc ví dụ như một vị quý tộc nào đó bị đánh bại, trong đó liên quan đến các loại tin đồn quý tộc.

Ngoài ra bọn họ còn biết được con gái của quý tộc nào lấy chồng, con trai của quý tộc nào cưới vợ.

Đồng thời bọn họ còn ca tụng những nhân vật đứng đầu trong hàng ngũ quý tộc thanh niên, cùng với kiến thức du lịch.