Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chỉ thấy Inglamb dừng lại một chút, sắp xếp một chút tin tức liên quan đến đại hội thể thao rồi mới khẽ nói.

“Không sai, chính là đại hội thi đấu!”

“Trong mỗi cự thành đều có đấu trường của chính mình.”

“Không giới hạn nghề nghiệp, bối cảnh, thân phận của ngươi, ngoại trừ tù nhân và dị đoan ra thì bất cứ ai cũng đều có thể tham gia.”

“Đây là một cuộc quyết đấu không gây chết người, vũ khí sử dụng sẽ do cự thành cung cấp.”

“Toàn bộ đều là vũ khí chế tạo từ gỗ, thi đấu không có quy tắc cụ thể, chỉ cần đánh ngã đối thủ của ngươi là được.”

“Mỗi một trận sẽ có 6 đến 12 người cùng lên sàn thi đấu, người đứng được đến cuối cùng chính là người thắng lợi của trận này.”

“Ba người đứng đầu cuối cùng đều sẽ nhận được giải thưởng hậu hĩnh, cùng với tư cách tham gia yến tiệc.”

Lần này thì Tông Thận cảm thấy rất hào hứng. Đây là một buổi yến tiệc của quý tộc bản địa, nếu như có thể tham gia thì đối với việc tích lũy nhân mạch trong dân bản địa sau này chắc chắn sẽ có lợi ích lớn.

Tông Thận đưa tay phải ra bắt tay của nhà thơ lang bạt Inglamb.

“Cám ơn ngươi Inglamb, đây đúng là một tin tốt.”

“Ta sẽ đến cự thành Lenturks một chuyến trong vòng một tháng.”

“Đến lúc đó chúng ta sẽ gặp lại nhau ở trong cự thành Lenturks.”

Inglamb nghe xong gỡ chiếc mũ của chính mình xuống đặt trước ngực, làm một động tác hành lễ của nhà thơ lang bạt.

“Chúc ngươi may mắn, Tông Thận thân yêu.”

“Ta phải tiếp tục lên đường rồi.”

Nói xong hắn đứng thẳng người lên, sau đó từ trong lòng lấy ra một cuộn da dê, trải nó ra.

“Ừm…”

“Thôn Sitano…”

“Quả thật là đang trên tuyến đường.”

“Dựa theo tốc độ di chuyển của ta, ước chừng ta sẽ đến nơi vào buổi chiều ngày mai.”

“Ta sẽ đợi ngươi một ngày trong lãnh địa của ngươi.”

“Sau đó thì cần đẩy nhanh tiến độ lên đường rồi, nếu không thì có khả năng là ta sẽ không có cách nào đến nơi trước khi yến tiệc bắt đầu rồi.”

Cuộn da dê này là một tấm bản đồ, Tông Thận liếc mắt nhìn sơ một cái, phát hiện nơi mà hắn đang chỉ vào chính là thôn Okha và sông Rurh.

Trước mắt bọn họ đã rời khỏi lãnh địa hơn hai trăm cây số rồi, dọc đường đã xuyên qua mấy khu rừng rậm, nhưng mà địa thế cơ bản vẫn là bằng phẳng.

Thẳng tiến một mạch về phía đông, căn bản thuộc về khu vực thảo nguyên rộng rãi.

Cứ tiếp tục đi theo phương hướng này thì có thể đến bên biển Đông của đại lục.

Bang Bosch là một trong những bang thành địa hạt của vương quốc ở phương hướng này, thuộc về một bang thành biên giới chịu sự cai quản của cự thành Lenturks.

Nếu như đi ngang qua bang Bosch tiếp tục đi về phía đông thì sẽ lần lượt đến cự thành Galisny, cùng với cự thành Heija, cảng Elaraya ven biển Đông bộ của vương quốc này.

Địa hình đồng bằng cũng kết thúc sau bang Bosch, tiến vào thung lũng Tarlu.

Bởi vì khu vực của thế giới này rộng lớn nên mới tạo thành điều kiện địa hình đa dạng như thế.

Cộng thêm các cuộc chiến tranh phá hoại kinh người trong lịch sử đã làm thay đổi địa hình, khiến cho cả đại lục đầy ắp các loại địa hình kỳ lạ, đất hiểm trở.

Đây là một thế giới phong phú đa sắc màu, còn nhà thơ lang bạt Inglamb sẽ là chiếc chìa khóa để Tông Thận mở thế giới này ra.

Hắn sở hữu kinh nghiệm phong phú, có thể nói cho Tông Thận nghe rất nhiều kiến thức có liên quan đến thế giới này.

“Vậy thì Inglamb thân yêu.”

“Ta sẽ nhanh chóng xử lý chuyện ở bang Bosch, mau chóng quay về lãnh địa.”

Hai người bắt tay lần nữa, Inglamb cưỡi lên Ngựa Thảo Nguyên trắng của hắn, đặt chiếc đàn vi-ô-lông yêu thích lên một cái giá bên người của ngựa, vẫy tay nói lời tạm biệt với Tông Thận.

“Tạm biệt, bạn của ta.”

“Tạm biệt!”

Sau khi Inglamb và Tông Thận nói lời chào tạm biệt nhau thì hắn cưỡi trên con ngựa trắng, duy trì tốc độ 20 – 30 cây số đi về phương hướng mà Tông Thận đến, tiến về phía trước với tốc độ không đổi.

“Chúng ta cũng xuất phát thôi.”

Bọn họ cũng đã nghỉ ngơi được một lúc ở trong thôn, Bát Giới, báo đen lính gác cùng với ngựa chiến Andalucia đều đã được ăn một bữa no.

Một mình Bát Giới đã chén sạch một giỏ táo, những con chiến mã thì ăn cỏ khô trứng gà, còn thức ăn của báo đen lính gác rất đơn giản, chỉ ăn thịt bò khô.

Lúc mua vật tư, bọn họ còn nhân tiện giải quyết vấn đề cá nhân ở trong thôn.

Bây giờ thì tất cả đã ăn uống nghỉ ngơi ổn thỏa, lại đến lúc tiếp tục xuất phát rồi.

Độ no bụng của Tông Thận và nhóm người Luna cùng với các thương kỵ binh bất hủ kia đều khoảng 80.

Loại hành quân đường xa này vật cưỡi là cực khổ nhất, người cưỡi nhiều nhất chỉ là chỉ bị đau lưng và mông vì đường gập ghềnh thôi.

Chỉ xét về sự tiêu hao thể chất và độ no bụng thì còn không bằng một trậm chiến tiêu diệt bầy quái.

Tông Thận cất số táo và cỏ khô chưa ăn hết vào trong ô chứa đồ, trực tiếp cưỡi lên Bát Giới, đưa tay nắm kéo Vereesa một cái để nàng ngồi lên phía sau.

Luna cũng tư thế khỏe khoắn ngồi lên trên chiếc yên đặc chế trên người báo đen lính gác.

Báo đen lính gác là vật cưỡi cấp bốn, ngoại trừ sức bền ra thì thuộc tính các phương diện đều không thua gì ngựa chiến Andalucia cùng cấp bốn, thậm chí còn linh hoạt hơn so với chiến mã, lực bộc phát tức thời mạnh hơn, còn sở hữu năng lực công kích nhất định.

Có thể nói vật cưỡi loại dã thú và chiến mã chuyên nghiệp đều có ưu điểm của riêng mình.

Sức bền của chiến mã là không thể bàn cãi, giống như bây giờ Bát giới chạy hơn hai giờ thì cần phải nghỉ ngơi, còn ngựa chiến Andalucia của thương kỵ binh Bất Hủ thì thật ra còn rất nhiều thể lực dư thừa.

Bởi vì tốc độ nhanh nhất của Bát Giới là 80 – 90 cây số một giờ, còn tốc độ nhanh nhất của ngựa chiến Andalucia có thể đạt 100 – 100 cây số.

Đương nhiên số liệu này là trong tình trạng đường đi tương đối tốt.

Ở tình trạng địa hình khác nhanh thì các vật cưỡi vẫn sẽ có biểu hiện không giống nhau.

Ví dụ như tiến vào trong địa hình núi rừng trập trùng, vậy thì Bát Giới và báo đen sẽ linh hoạt hơn so với chiến mã.