Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nơi này không phải là một thương lộ hay quan đạo cỡ lớn, ban đêm thường có giặc cỏ tập kích quấy nhiễu, còn có một số dã thú thảo nguyên và quái vật di chuyển ban đêm cũng thường tới lui ở gần đó.

“Xuất phát thôi, còn cách bang Bosch không xa nữa.”

“Nếu nhanh thì hai ba tiếng nữa có thể đến nơi rồi.”

Bọn họ nghỉ ngơi đến khoảng sáu giờ tối thì Tông Thận phất tay ra lệnh xuất phát.

Sau khi lại tiến tới một khoảng thời gian, phía trước xuất hiện một số tấm bảng chỉ dẫn nho nhỏ.

Nhưng mà bởi vì trời quá tối cộng thêm Bát Giới chạy với tốc độ tối đa khiến cho hắn không nhìn rõ nội dung trên bảng chỉ dẫn, chỉ mơ hồ nhìn thấy hình như trên đó có vẽ hình ảnh gì đó.

Một dòng người cứ thế bước vào trong màn đêm chạng vạng, tiếp tục tiến tới.

Từ lãnh địa đến bây giờ, sau đó vượt qua khoảng cách hàng trăm cây số, mặc dù địa hình ở gần đó vẫn rất bằng phẳng, nhưng mà đất đai xung quanh lại xuất hiện dấu vết hoang mạc hóa rõ ràng.

Khí hậu tự nhiên của nơi này vẫn rất tốt, có thể nguyên nhân tạo thành thảo nguyên hoang mạc hóa căn bản đều là do người làm.

Ví dụ chăn thả gia súc và cải tạo đất quá mức đều là những nguyên nhân quan trọng gây ra hoang mạc hóa thảo nguyên.

Trên đồng cỏ gần lãnh địa của Tông Thận, nếu như nhìn từ trên xuống thì đó chính là một tấm thảm, còn ở gần đây hoang mạc đã chiếm khoảng hai phần ba đất đai, những dãi đất xanh còn lại thì phân bố rải rác ở xung quanh các thôn.

Hơn nữa kể từ khi tiến vào trong phạm vi 200 cây số của bang thành, các thôn trang ven đường đã tập trung không ít.

Vừa mới bắt đầu phải đi năm sáu mươi cây số mới có thể gặp được một cái thôn, đến bây giờ thì hai ba cây số đã có một thôn rồi.

Điều này chứng tỏ xung quang vòng ngoài của bang thành, càng đến gần bang thành thì mật độ phân bố dân cư là càng tăng lên rõ rệt.

Đám người Tông Thận điên cuồng chạy đi, phía sau cuốn theo cát bụi đầy trời.

Trên người của Bát Giới và chiến mã phủ đầy bụi đất, Vereesa và Luna cũng đeo khen che mặt lên.

May mà chiến mũ Bạch Ngân của Tông Thận là kiểu che phủ toàn mặt, nếu không thì suốt dọc đường chắc chắn phải ăn không ít đất rồi.

Lại hơn nửa tiếng nữa trôi qua, bọn họ lại tiến tới bốn năm mươi cây số nữa rồi.

Tình trạng hoang mạc hóa ở nơi này ngày càng trở nên nghiêm trọng. Màn đêm cũng hoàn toàn buông xuống rồi.

Bởi vì đất mất nước cho nên con đường đất rắn chắc ban đầu cũng trở thành đất cát sa mạc mềm lỏng rồi.

Điều này khiến cho tốc độ của mọi người bị chậm lại.

Xung quanh là một mảng tối đen, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy hai bên có những bầy dã thú không rõ tung tích lớn chạy nhanh qua.

Đôi mắt của những con dã thú này phản xạ ra ánh sáng màu vàng tươi, giống như là những đốm sáng.

Kể từ sau khi tiến vào trong khu vực bán hoang mạc này, cảnh vật hình như đã thay đổi rồi!

“Gào gào!”

“Gừ!”

Ở nơi cực xa có thể nghe thấy tiếng gầm thét của quái vật và tiếng gào rú của dã thú.

Bởi vì khoảng cách quá xa, xung quanh lại quá trống trải cho nên không thể phân biệt được rõ ràng là đến từ hướng nào.

Hơn nữa sau khi tiến sâu vào bên trong hoang mạc thì đoạn này lại không nhìn thấy thôn làng gì nữa.

Nơi này cách bang Bosch còn khoảng 140 cây số.

Theo lý thì cách bang thành càng gần, mật độ dân cư sẽ càng cao.

Nhưng mà tình hình của khu vực này rõ ràng là trái với lẽ thường.

Chăn thả gia súc và khai hoang trồng trọt quá độ dẫn đến việc hoang mạc hóa thì Tông Thận có thể hiểu được.

Suy cho cùng thì loại tình huống này cũng có tiền lệ ở trong Trái Đất, thậm chí còn có một khoảng thời gian đã tiến hành chính sách phục hồi đất nông nghiệp thành rừng để hạn chế hoang mạc hóa, khôi phục toàn bộ đất nông nghiệp hư hỏng dễ tạo thành đất mất nước trở về trạng thái thảm thực vật thiên nhiên, dùng để bảo vệ hoàn cảnh sinh thái, tránh xói mòn đất.

Nhưng mà rõ ràng dân bản địa trong thế giới này không có suy nghĩ giác ngộ cao đến thế.

Nhóm người Tông Thận cũng giảm tốc độ lại, tiếp tục tiến về phía trước với tốc độ năm sáu mươi cây số.

Bởi vì xung quanh thật sự quá tối, lại không có dân cư, Tông Thận lấy đèn pin cầm tay ma năng ra, chia cho Cecilia một cây.

Mở độ sáng mức ba, hai cột sáng chiếu về phía trước.

“Nam tước Bezos này thật hỏng bét.”

“Theo lý thì càng gần với bang thành hoàn cảnh phải càng tốt mới đúng.”

Tông Thận âm thầm suy nghĩ trong lòng, nếu như để hắn quản lý bang thành, việc đầu tiên sẽ là xử lý hoàn cảnh xung quanh, cải tạo thành một vòng phạm vi bang thành đáng sống, làm một bước chuẩn bị cho việc mở rộng diện tích thành phố lớn trong tương lai.

“Đại nhân…”

“Hình như phía trước có người!”

Đột nhiên Luna ở bên cạnh hét lên, mặc dù nàng đã chuyển hóa thành anh hùng, nhưng mà đặc tính nghế nghiệp Nữ hoàng thợ săn Ám Dạ của nàng vẫn được bảo lưu lại.

Ban đêm chính là sở trường của nàng, đôi mắt của nàng có thể nắm bắt được các loại tung tích trong bóng tối.

Nghe thấy lời của Luna, Tông Thận tháo chiến mũ xuống, nín thở híp mắt nhìn về phía trước.

Ở nơi xa, phía cuối của ánh đèn pin ma năng hình như có mấy bóng người, bọn họ đừng ở bên cạnh một tảng đá lớn bên đường, cách nhóm người Tông Thận ít nhất bảy tám trăm mét.

“Bọn họ đang làm gì thế?”

“Tại sao lại đứng ở bên đường?”

Tông Thận nghi ngờ trong lòng, lắc lắc cát bụi trong chiến mũ, đưa tay phủi phủi đầu rồi đội chiến mũ trở lại. Bụi đất trên quãng đường này quá nhiều, đặc biệt là trong trạng thái di chuyển tốc độ cao thì càng nhiều hơn nữa.

“Chúng ta qua đó xem thử, tất cả mọi người phòng bị!”

Tông Thận phất tay làm ra động tác tiến về phía trước, tốc độ của mọi người nhanh hơn một chút.

Nhưng mà vì mặt đất cát mềm nhũn ngăn cản cho nên cũng không nhanh hơn được bao nhiêu.