Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 675. Bầy Sa Tích Thú, nhiệm vụ của thương nhân đánh thuê Picol

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hình như những người đó cũng đã phát hiện ra đám người Tông Thận, một người trong số đó chủ động bước lên trước mấy bước, không ngừng phất cánh tay, trong miệng còn kêu gào gì đó.

Không đến một phút Tông Thận đã đến vị trí của những người kia.

Bọn họ đều đứng ở bên đường, lưng dựa vào một tảng đá to khoảng một căn phòng nhỏ, tổng cộng có năm người và một chiếc xe ngựa.

Nhìn cách ăn mặc và trưng diện của bọn họ, rất rõ ràng là một nhóm du thương cỡ nhỏ.

Người dẫn đầu là một người trung niên quấn khăn trên đầu.

Hắn đi đến trước mặt tongthna, chủ động khom người hành lễ, sau đó đứng thẳng người dậy, nhìn tiểu đội thương kỵ binh Bất Hủ phía sau của Tông Thận.

“Vị đại nhân này, ngươi là muốn đến bang Bosch à?”

Tông Thận nghe xong gật đầu, chuyện này cũng không có gì để giấu diếm, hễ là đi con đuồng này thì đều là để đến bang Bosch.

“Các ngươi thì sao, sao không đến thôn lân cận để nghỉ ngơi?”

“Đóng quân trong hoang dã vào ban đêm rất nguy hiểm.”

Tông Thận hơi nghi ngờ hỏi, nhưng lại thấy trên mặt của người trung niên dẫn đầu lộ ra một nụ cười đau khổ.

“Tất cả đều là vì kế mưu sinh.”

“Bọn ta là tiểu đội du thương dưới trướng của lão gia Ivens ở bang Bosch.”

“Nhận lệnh đến thôn Runcorn để mua cỏ An Hồn.”

“Cỏ An Hồn rất đặc biệt, sau khi hái xong phải dùng công nghệ chế biến đặc biệt để tiến hành sấy.”

“Nếu không một khi vượt quá 24 tiếng thì sẽ khô héo.”

“Mà lò cỡ lớn dùng để chế biến chỉ có trong trang viên mới có.”

“Bây giờ đã qua gần 18 tiếng rồi, cần phải quay về bang Bosch trước 1 giờ rạng sáng mới được.”

Tông Thận nghe người trung niên du thương nói như thế xong, hai mắt hơi híp lại, nhạy bén nắm bắt được mấy chữ, lão gia Ivens, tiểu đội du thương, mua cỏ An Hồn.

“Vậy các ngươi còn dừng lại ở nơi này à?”

“Nơi này còn cách bang Bosch quãng đường một trăm ba bốn mươi cây số.”

“Dựa vào tốc độ của xe ngựa thông thường, hơn bốn tiếng nữa cũng có thể đến nơi rồi.”

Bây giờ còn chưa đến bảy giờ tối, trước mắt tiểu đội du thương này chỉ cần tiếp tục lên đường thì tuyệt đối có thể trở về bang Bosch trước 1 giờ rạng sáng.

“Đại nhân, ngươi là từ nơi khác đến à?”

Người du thương trung niên nghe tongthna nói như thế thì cẩn thận hỏi. nhìn thấy Tông Thận không có trả lời thì hắn vội vàng nói tiếp.

“Nơi này là khu hoang mạc nổi tiếng nhất ở vùng lân cận bang Bosch.”

“Mà nguyên nhân dẫn đến hoàn cảnh nơi này bị tha hóa là bởi vì trong khu vực này có một bầy Sa Tích Thú!”

“Những con Sa Tích Thú hung bạo trong số đó vô cùng hung mãnh.”

“Hình thể của bọn chúng to lớn, di chuyển như con thoi trong đất cát dưới mặt đất.”

“Ban ngày thì ngủ, ban đêm thức dậy, săn giết dã thú và khách đi đường trong khu vực.”

“Bên dưới của tảng đá lớn này là nền đá, những con Sa Tích Thú kia không có cách nào di chuyển bên dưới.”

“Cho nên bọn ta mới dừng lại né tránh ở nơi này.”

Tông Thận nhìn dáng vẻ của người du thương trung niên, không hề nghi ngờ những gì hắn nói.

Lúc tiến vào trong khu vực này, quả thật hắn đã nhìn thấy một bảng cảnh báo dựng bên đường. Chỉ là bởi vì bận lên đường cho nên hắn không nhìn rõ nội dung trên bảng cảnh báo.

Hơn nữa đoạn đường này quả thật cũng có gì đó không đúng lắm. Rất đột ngột, rất cổ quái, phong cảnh ven đường đột nhiên chuyển biến.

Đoạn đường trước đó mặc dù rất khô cằn, nhưng mà lại rất yên ả, phong cảnh ven đường chính là cảnh tượng nông thôn thông thường.

Sau khi đến đoạn này thì giống như là bước vào một khu vực không người vậy.

Tông Thận hỏi mô đun công lược một chút, xác nhận lại lần nữa lời người du thương trung niên nói.

Đáp án nhận được chính là một lời khẳng định. Trong khu vực này quả thật có một bầy Sa Tích Thú định cư ở nơi này.

Phạm vi hoạt động của bọn chúng đạt đến mấy chục cây số, cho nên ở vùng lân cận không những không có thôn làng mà cũng không thuộc về khu vực rơi xuống của các lãnh chúa.

Trên đường Tông Thận đến đây, dọc đường đi ngang qua hai ba khu vực có lãnh chúa rơi xuống. Một số khu vực nằm cạnh nhau, có một số khu vực là vùng trống cách nhau hàng chục cây số, thậm chí hàng trăm cây số.

Xem ra khi quy hoạch khu vực rơi xuống hệ thống lãnh chúa cũng đã có lựa chọn.

Hễ là khu vực có lãnh chúa tồn tại thì chắc chắn có điều kiện sinh tồn cơ bản đầy đủ, ít nhất sẽ không rơi vào chiếc hộp, một số khu vực tồi tệ sẽ được ban tặng càng nhiều vật tư khởi đầu để cân đối.

Ví dụ như lãnh chúa rơi xuống trên vùng băng nguyên ở bắc bộ thì lúc ban đầu đều sẽ có vật tư chống lạnh nhất định.

Đây đều là biện pháp mang tính chất cân bằng mà hệ thống lãnh chúa ban tặng vì để bù đắp sự khác biệt khu vực, ít nhất phải đảm bảo chắc chắn các lãnh chúa có thể có một kỳ thích ứng, sau đó thì sẽ không tiếp tục can dự nữa. Bởi vì khu vực băng nguyên có cách sống của khu vực băng nguyên, khu vực đồi núi Tây bộ cũng có cách sống của khu vực đồi núi.

Bởi vì cái gọi là ăn theo thuở ở theo thời, sau khi thỏa mãn cân đối cơ bản, sự phát triển tiếp theo đều phải xem trình độ của cá nhân lãnh chúa rồi.

Mỗi một nơi khởi đầu đều có đặc sắc riêng, khu vực khác nhau, địa hình khác nhau, hoàn cảnh không giống nhau thật ra đều sẽ có ưu nhược điểm khác nhau.

Từ trong khu hoang mạc này không thể nhìn thấy thôn trang của dân bản địa, cũng không nhìn thấy lãnh địa phân tán của lãnh chúa, thì có thể nhìn thấy nơi xảy ra vấn đề rồi.

Mặc dù không biết lai lịch của những con Sa Tích Thú kia, nhưng mà hắn cũng không muốn trễ nãi ở nơi này cả đêm.

Dù sao thì thời gian cũng là vàng bạc, là bạn của ta!

“Những con Sa Tích Thú này sẽ tạo ra uy hiếp cho chúng ta sao?”

Tông Thận trực tiếp đặt ra câu hỏi cho mô đun công lược, để cho nó đánh giá liệu có tính uy hiếp hay không.

(Dựa theo quy mô trước kia của tiểu đội thì mức độ uy hiếp thuộc về khoảng giữa của sơ cấp và trung cấp.

Những con vật này ẩn nấp trong đất cát, bọn chúng giống như loài cá mập cỡ lớn có tứ chi vậy.