Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bezos lấy ra một chiếc còi ma pháp hình ống màu bạc trắng ra và đưa nó cho Tông Thận.

Tông Thận nhận chiếc còi ma pháp này, gật đầu đầy trịnh trọng.

Lúc này những thương kỵ binh Bất Hủ kia và Howey đều đã bị Vereesa gọi dậy.

Người nào người nấy đều ăn mặc gọn gàng tới ngoài pháo đài tập hợp.

Nam tước Bezos ra lệnh quản gia đi báo cho những người giúp việc kia dắt tọa kỵ trong chuồng ngựa qua.

Hai người lại trò chuyện với nhau qua qua vài câu, đợi sau khi Bát Giới, báo đen cùng những con ngựa chiến Andalucia kia đều được dắt qua thì Tông Thận cáo từ với Nam tước Bezos.

Bát Giới khi nhìn thấy Tông Thận thì hồ hởi chạy tới, dí cái mũi to của mình vào ủi ủi tay của Tông Thận.

Sau khi bọn họ đều lên tọa kỵ, mới đi được có mấy bước.

Thì giọng của Nam tước Bezos lại vang lên ở phía sau.

"Tông Thận lão đệ…"

"Các ngươi định ở lại trong bang thành bao lâu?"

Tông Thận nghe vậy thì xoay người qua.

"Trước 24 giờ đêm nay bọn ta sẽ lên đường trở về."

"Khu dân cư cần ta."

Chỉ thấy Nam tước Bezos lộ ra vẻ mặt tiếc nuối.

"Vậy thì đáng tiếc thật đấy."

"Ta đã nhận được tin, đại nhi tử Harold của ta sẽ trở về bang thành vào sáng sớm ngày mai."

"Hai ngày trước quân thảo phạt của cự thành đã phái kỵ sĩ Long Ưng đến xin viện trợ."

"Hắn dẫn kỵ thủ Khinh Trang của bang thành tới thôn Oddo để chi viện."

"Tuổi của hắn lớn hơn ngươi một chút, ta cảm thấy có lẽ các ngươi có thể trở thành bạn tốt được."

Trước đó Tông Thận còn giả làm đội ngũ tiếp viện của bang Bosch, lúc này nghe Bezos nói như vậy.

Tì dù ít dù nhiều trong lòng cũng có chút chột dạ.

Hắn lại gật đầu và nói với giọng điệu tiếc nuối.

"Vậy thì quá đáng tiếc thật."

"Sau nàu có cơ hội thì chắc chắn ta sẽ tới thăm hỏi Harold tiên sinh."

"Ta tin là chắc bọn ta sẽ chơi thân được với nhau."

"Bezos đại nhân, hiện giờ thời gian quý báu, đợi giữa trưa gặp mặt xong thì ta sẽ lại tới tìm ngài."

Tông Thận phất tay với Bezos, rồi cưỡi Bát Giới dẫn theo các chiến sĩ dưới trướng đi về phía cửa ra vào của khu vực trung tâm.

Nam tước Bezos cũng không nói thêm gì nữa, sau khi phất tay với Tông Thận thì nhìn bọn họ rời đi.

Bắt đầu phân phó quản gia đi xử lý những công việc liên quan tới vật tư kia.

Sau khi đám người Tông Thận rời khỏi khu vực trung tâm.

Thì chọn bừa một phương hướng và đi vào trong một con phố ở gần bọn họ nhất.

Cả con đường toàn là người đi đường đông nghìn nghịt.

Tông Thận đã đổi dữ liệu tên hiển thị của bản thân thành Mã Hoa Đằng 1988818 để tránh bị lãnh chúa khác phát hiện.

Đây là sửa đổi mang tính lâm thời mà mô đun công lược lợi dụng chút quyền hạn nhỏ làm ra.

Chỉ có thể dùng để lừa các lãnh chúa khác, nhưng thực tế thì không thể thay đổi hẳn dữ liệu tên được.

Bọn họ đi dạo suốt dọc đường.

Thỉnh thoảng lại tạt vào cửa hàng bên đường xem những hàng hóa được mua bán, hoặc là tìm hiểu tin tức từ những người bán hàng rong ở ven đường.

Vật tư trong cả bang thành đều rất là dư dả, có thể nói bang Bosch này đã gần như trở thành một điểm tập kết vật tư của những vùng xung quanh đây.

Du thương tới từ khắp các nơi sẽ ưu tiên khoanh vùng bang thành là địa điểm chủ yếu bán phá giá đặc sản.

Mà bản thân bang Bosch thì cũng không đặc sản gì, thứ được tính là khá ly kỳ ở đây cũng chỉ có chế phẩm da trâu.

Bọn họ áp dụng công nghệ xử lý đặc biệt, tăng sự dẻo dai của da trâu lên làm da không dễ bị rách.

Những túi nước, dây lưng, áo khoác thuộc da v.v… được tạo ra từ loại công nghệ này đều dùng bền hơn loại khác nhiều.

Theo cách nói của lãnh chúa thì là có độ bền cao hơn.

Đáng tiếc điều này cũng không mang lại được tác dụng gì.

Loại đặc sản này không có mấy ưu thế, gần như là bất cứ nơi đâu cũng đế có thể tự sản xuất chế phẩm da trâu.

Ứng dụng của da trâu đã xuất hiện trong đời sống của dân bản địa từ rất lâu rồi.

Sự khác nhau giữa những tấm da trâu cũng chỉ có sự khác biệt về độ bền mà thôi.

Chỉ có một ưu thế này thì hoàn toàn không đủ để món hàng này mang đến lợi nhuận kếch xù.

Mà ngoài chế phẩm da trâu thì bang Bosch đã không còn đặc sản nào nữa.

Mà trong những mặt hàng nông sản phụ, thì nơi này có trồng táo và một loại dưa ngọt không biết tên.

Trong đồng ruộng thì chủ yếu là trồng lúa mì, cũng không có cây nông nghiệp đặc biệt nào.

Cho đến lúc này, hành trình tới bang Bosch của Tông Thận đều vẫn diễn ra rất thuận lợi.

Chỉ có mỗi kế hoạch con đường thương mại trên không là còn thiếu điểm đột phá.

Kỳ thật trước đó Tông Thận cũng đã có một ý tưởng rồi.

Đó chính là thu mua hàng hóa đặc sản của khu vực khác từ các lãnh chúa thông qua chợ.

Nhưng mà kế hoạch này phải có lãnh chúa đáng tin cậy tham dự mới được.

Hơn nữa ở vùng lân cận lãnh địa của đối phương cũng phải có đặc sản thích hợp.

Tông Thận liệt vào vào phương án dự bị, hiện giờ bang Bosch đã không hàng hóa gì có giá trị rồi.

Và thế là hắn chuyển mục tiêu vào trong chợ.

Trong chợ ở trong thời gian này, có một bộ phận lãnh chúa đang đăng bán một vài đặc sản khu vực.

Ví dụ như ở trong một vài rừng rậm ở đồi núi ở phía Tây của đại lục có một loại nhện đặc biệt.

Tơ mà loài nhện này nhả ra rất là cứng cỏi, nhẹ nhàng.

Khác với Nerubian, tơ của những con nhện này có tính kháng nhất định với ngọn lửa.

Sử dụng loại sợi tơ này dệt nội y thì không nhưng đẹp mà còn rất vừa người thoáng khí.

Rất được các quý tộc yêu thích.

Mà như thứ thế này còn có không ít.

Rất nhiều lãnh chúa vì muốn đổi được nhiều tài nguyên hết mức có thể.

Trên cơ bản đều đặt hết những thứ có thể đăng bán được ở trong chợ.

Sau khi bọn họ liên tục đi dạo suốt mấy con phố.

Thì về cơ bản Tông Thận đã hết hy vọng với bang Bosch rồi.

Hắn tìm một quán ăn nhỏ nhìn bày biện cũng ngăn nắp và sạch sẽ.

Để hết tọa kỵ ở ven đường và dẫn theo các chiến sĩ đi vào bên trong quán ăn nhỏ.