Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mười mấy người, ngồi kín ba bàn dài của quán.
Chủ cửa hàng đi tới với vẻ ân cần, đưa thực đơn trông đơn sơ cho họ.
Tông Thận cầm thực đơn nhìn qua.
Hầu hết thì trên thực đơn đều là những món ăn rẻ tiền bình thường thích hợp cho bình dân.
Địa vị của những quán ăn nhỏ như thế này trong bang thành về cơ bản thì không khác mấy với những quán Cơm gà om, Mì tay kéo Lan Châu, Món ngon huyện Sa ở Địa Cầu.
"Cho mười sáu suất bánh nhân thịt bò."
"Mười sáu suất bánh xốp bơ, thêm mười sáu cốc sữa bò."
Tông Thận báo một lèo món chọn, chủ cửa hàng hơi gật đầu rồi quay người đi chuẩn bị ngay.
Đây đều là những món trông còn ra hồn mà Tông Thận nhìn cái là ra.
Trên thực đơn còn có những món như bánh Carra, mì Botha, bột Midada.
Tông Thận bỏ qua không nhìn, sợ chọn trúng món khủng khiếp nào đó.
Lúc mọi người ở đây đang chờ món ăn được bưng lên thì cuối cùng Howey vẫn luôn im lặng ít nói cũng mở miệng.
Hắn chủ động nói với Tông Thận.
"Đại nhân, theo những quan sát của ta thì vật tư của bang Bosch rất dư dả."
"Những vật tư cơ sở kia không thể mở ra nguồn tiêu thụ ở đây được."
"Nơi này cũng không có đặc sản gì đáng để mua."
"Chúng ta nên suy xét từ phương diện khác."
Tông Thận ngẩng đầu nhìn về phía Howey, hơi gật đầu chẳng ừ hử gì cả.
Hắn duỗi một đốt ngón tay ra gõ nhẹ vào bàn.
"Vậy thì ngươi hãy nói về ý kiến của ngươi đi."
"Ta bằng lòng rửa tai lắng nghe."
Howey sắp xếp lại các đầu mối rồi bắt đầu nói ra ý nghĩ của mình một cách chậm rãi.
"Đầu tiên, mặc dù bang Bosch không có đặc sản gì."
"Nhưng nó vẫn là một bang thành phát triển rất xuất sắc."
"Dù là về quy mô thì được mà, hay là về lượng người thì cũng thế."
"Những điều này mang lại cho nó đủ giá trị kinh tế."
"Hôm qua Nam tước Bezos tặng cho ngài một cửa hàng, chúng ta có thể lợi dụng nó để kinh doanh."
"Trong lãnh địa còn có không ít trang bị tồn kho, chú Ải Nhân cũng có thể rèn đúc ra trang bị cấp tốt một cách ổn định."
"Bao gồm cả nước suối Nguyệt Thần, những vật tư này không những có tác dụng với lãnh chúa mà nó cũng đều có tác dụng với những lính đánh thuê và võ trang tự do kia."
"Chúng ta có thể mở một cửa hàng chuyên bán trang bị vũ khí và vật tư chiến đấu!"
Howey nói rất nghiêm túc, đây là thành qua sau một hồi lâu suy nghĩ của hắn.
Tông Thận không trả lời, chỉ gõ mặt bàn có tiết tấu bằng đốt ngón tay.
Thấy thế, Howey lại vội vàng bổ sung.
"Ngoài ra, trong lãnh địa còn có phòng chế dược sơ cấp đang bỏ không mà."
"Trong số thư tịch do Mariel bảo quản có Chế dược học nhập môn, chúng ta hoàn toàn có thể bồi dưỡng ra một hoặc thậm chí là nhiều dược tề sư học đồ."
"Thuốc cũng là một mặt hàng bán chạy trong bang thành, cho dù là sơ cấp thì cũng vậy."
"Thuốc và trang bị đều là những món hàng hóa mang lại lãi kếch sù tuyệt đối, hơn nữa theo một ý nghĩa nào đó thì đều thuộc về vật phẩm tiêu hao."
"Có hai vật phẩm này thì chúng ta có thể đứng vững được gót chân ở bang Bosch, mở ra nguồn tiêu thụ."
Tông Thận kiên nhẫn nghe Howey nói xong, trong lòng thầm cân nhắc một hồi.
Ý tưởng của Howey không có vấn đề gì, mạch suy nghĩ rất chính xác.
Nếu đã không sử dụng được bang Bosch để kiếm tiền, vậy thì kiếm luôn tiền từ bang Bosch vậy!
"Ý tưởng của ngươi rất là tốt."
"Nhưng phải đợi đến khi Không Gian Truyền Tống trận có quy mô trăm cây số được xây dựng xong mới được."
"Đến lúc đó mới có thể qua lại nhanh chóng với bang Bosch."
Tông Thận khen một câu để Howey khôi phục chút lòng tự tin.
Sự thật đã chứng minh, bất cứ một kế hoạch lý luận suông nào đều không đáng tin bằng khảo sát thực địa.
Vào đúng lúc này, có một bé trai mặc quần áo lam lũ đột nhiên đi vào từ cửa quán ăn nhỏ.
Đứa bé trai này chỉ khoảng mười hai, mười ba tuổi thôi.
Nét ngây thơ trên khuôn mặt vẫn chưa biến mất, quanh miệng có một đám lông măng thưa thớt.
Hắn xách theo một chiếc giỏ đan bằng cỏ trong tay, đi thẳng tới bên người chủ cửa hàng đang bận thổi lò ở cửa ra vào.
"Chào ngài…"
"Ta… Ta muốn lấy giỏ quả dại này để đổi mấy cái bánh nhân thịt bò từ ngài."
"Mẹ của ta bị bệnh nặng, dạ dày của nàng không tiêu hóa nổi quả dại…"
Bé trai rụt rè nói với chủ cửa hàng.
Chỉ thấy chủ cửa hàng ngẩng đầu lên, nhìn bé trai một chút rồi phất tay với vẻ không kiên nhẫn.
Bang Bosch không phải chỉ có quý tộc và thương nhân giàu có, mà còn có rất nhiều bình dân và dân nghèo.
Sự dồi dào của tài nguyên mãi mãi không bao giờ là thuộc về tất cả mọi người.
Phần lớn của cải đều ở trong tay một số ít người.
Người giống như bé trai cũng không phải là ít ở trong bang thành.
"Đi đi đi, nơi này không phải nơi ngươi nên tới."
"Tiểu ăn mày đáng chết, số quả dại có lai lịch không rõ này đổi bánh nhân thịt bò thế nào được."
Chủ cửa hàng phất tay với vẻ không kiên nhẫn.
Hắn cũng muốn mưu sinh, mặc dù hành vi của hắn trông có hơi cọc cằn nhưng phần nhiều trong đó vẫn là một loại xót xa.
Mặc dù Nam tước Bezos đã dồn rất nhiều tâm huyết vào việc phát triển bang Bosch.
Nhưng hắn cũng không tài nào thay đổi được loại hiện trạng này, giống như người đứng trong mây thì không tài nào thấy được những cảnh vật ở trong nơi hẻo lánh vậy.
Bé trai rơi lệ, quỳ xuống dưới đất.
Nhưng mà chủ cửa hàng vẫn không dao động.
Lúc này, Tông Thận vẫy tay gọi bé trai này.
"Ê, nhóc."
"Mang quả dại của ngươi qua cho ta xem thử."
Bé trai nghe vậy thì vội vàng đứng lên, duỗi tay lau nước mắt rồi bước nhanh về phía phía Tông Thận.
Hai tay nâng giỏ đan bằng cỏ lên, để Tông Thận nhìn thấy được quả dại ở bên trong.
Trong giỏ đựng những trái cây màu đỏ to chừng ngón tay cái.
Trông chúng cũng bình thường không có gì lạ lẫm hết, trong nhắc nhở công lược cũng nói đây chỉ là quả dại bình thương.
Thứ thế này thì đúng là không có gì đặc biệt rồi, cũng không đủ để đổi bánh nhân thịt bò.