Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng mà Tông Thận vẫn nhận giỏ quả dại này.

Ngón tay của hắn chà nhau rồi lấy ra một đồng Dinar mệnh giá 100.

Hắn búng nhẹ đồng Dinar này bằng ngón tay cho nó bay về phía bé trai.

Bé trai vội vàng xòe hai tay đón lấy đồng Dinar quý giá này.

Hắn mở lòng bàn tay ra, ngay lập tức đôi mắt còn còn nước mắt kia mở to.

"Xin cảm ơn sự hào phóng của ngài!"

"Ta sẽ ca tụng ngài và cầu nguyện cho ngài!"

Bé trai khom mình hành lễ với Tông Thận.

Chỉ một đồng Dinar này thôi là đã đủ cho hắn mua được không ít đồ ăn rồi.

Tông Thận chỉ cười, khoát tay áo với vẻ chẳng thèm để ý.

Đối với hắn thì đây cũng chỉ được tính là tiện tay làm một chuyện tốt mà thôi.

Tâm tính của hắn đã và đang dần trở nên rộng lượng hơn.

Chỉ cần trong lòng thấy thoải mái thì tất cả đều là mây bay.

Bé trai đứng nguyên tại chỗ cúi đầu nhiều lần, đang lúc hắn muốn rời đi.

Vừa chạy được hai bước thì hình như hắn nhớ ra gì đó.

Bé trai thò tai lần mò nhiều lần trong túi quần bẩn thỉu của mình.

Và lấy ra một hạt châu sáng óng ánh sáng long lanh.

Hạt châu này lớn chừng một quả trứng chim cút, bên trong nó có nhiều tia điệt đang lấp lóe ánh.

Tông Thận nhìn chằm chằm vào hạt châu kia, sau khi hắn nhìn thấy thông tin trên nhắc nhở công lược.

Thì ngay tức khắc hai mắt hắn sáng lên!

Bởi vì hạt châu này lại là một đạo cụ cấp hiếm!

Hơn nữa còn là chủng loại mà Tông Thận chưa thấy bao giờ.

"Trời ạ, đạo cụ cấp hiếm thành rau cải trắng rồi hay sao?"

"Lên núi hái quả dại mà cũng nhặt được thứ thế này ư?"

Tông Thận thầm tắc lưỡi, tuy nói thế giới này nơi đâu cũng có di tích.

Nhưng khi loại chuyện giống với "Tiên hạc báo ân" này xảy ra trước mặt bản thân thật.

Thì Tông Thận vẫn cứ cảm thấy có hơi khó tin.

Còn bé trai kia thì lại không nghĩ nhiều như vậy.

Hắn đặt hạt châu lên mặt bàn cẩn thận từng li từng tí một với vẻ mặt cung kính.

"Hạt chây này ta tìm được ở trên núi nhỏ nằm ở phía Bắc của bang thành."

"Nó rất đẹp, ban đêm sẽ phát ra ánh điện màu u lam, đây là vật trân quý nhất của ta."

"Vì để báo đáp sự hào hiệp của ngài, ta xin tặng nó cho ngài, mong rằng nó sẽ mang vận may tới cho ngài."

Bé trai khẽ nói, sự hào hiệp của Tông Thận làm hắn cảm thấy rất thân thiết.

Trước đó khi đối mặt với chủ cửa hàng thì hắn vẫn còn rụt rè.

Hiện giờ đứng ở trước mặt Tông Thận thì lại tỏ ra bình tĩnh hơn rất nhiều.

Tông Thận nhìn về phía hắn, kiểm tra tư liệu của hắn.

Sau đó hắn phát hiện bé trai này chỉ là một dân nghèo bình thường của bang Bosch, mặc dù tư chất đạt tới mức ưu tú nhưng cũng không phải là nhân tài cấp anh hùng.

Hắn duỗi tay nắm hạt châu kia vào trong tay, nhìn trên mặt bé trai lộ ra ý cười.

"Ngươi tên là gì?"

"Ta tên Felix…"

"Xin chào Felix, trong nhà của ngươi còn ai không?"

"Nhà…"

"Trong nhà chỉ có mỗi mẹ của ta…"

"Vậy thì Felix, ngươi có bằng lòng dẫn theo mẹ của ngươi đi theo ta không?"

Sau một hồi trò chuyện đơn giản, Tông Thận đưa ra lời mời với bé trai trên là Felix này.

Mặc dù thông qua nhắc nhở công lược, hắn đã biết được tên của bé trai này trước khi trò chuyện với nhau.

Nhưng mà loại đối thoại cũ rích này có ích trong việc rút ngắn khoảng cách.

Nghe Tông Thận nói vậy thì Felix lại có chút do dự.

Trên thế giới này loại người gì cũng có, cho dù hắn thấy cảm kích trước ân huệ và sự hào phóng của Tông Thận thì đối mặt với vấn đề này, hắn cũng phải suy xét cẩn thận.

"Ta có thể giúp ngươi, có lẽ sẽ chưa khỏi được bệnh của mẹ ngươi cũng không chừng."

"Nếu như ngươi muốn thì ta có thể cho thuộc hạ của mình tới xem cho mẹ của ngươi một chút."

Tông Thận nói với giọng điệu chậm rãi, chuẩn bị thử lần cuối.

Vừa khéo hiện giờ lãnh địa đang thiếu nhân khẩu nên có thể dụ được ai thì dụ người đó.

Hơn nữa tư chất của bé trai Felix này cũng coi như không tệ, tuổi lại nhỏ, tính dễ thích nghi tương đối mạnh.

Nhưng nếu bé trai Felix này không bằng lòng thì hắn cũng sẽ thôi.

Tông Thận cũng không giục hắn, chỉ dùng tay vuốt hạt châu nhỏ trong tay.

Khi Tông Thận nắm lấy hạt châu này thì hắn cảm giác được nguyên tố ma pháp hệ Lôi trong cơ thể mình đang rục rịch.

Suy nghĩ hai ba phút, bé trai hơi gật đầu.

"Đại nhân, ta bằng lòng đi theo ngài!"

Tông Thận hơi gật đầu, rồi lại hơi khoát tay áo với Howey.

Một tay khác của hắn ở dưới bàn vung một cái, lấy một bình nhỏ nước suối Nguyệt Thần từ ô chứa đồ ra.

Đặt bình nhỏ nước suối Nguyệt Thần đó lên mặt bàn rồi nhẹ nhàng đẩy qua.

"Howey, ngươi cầm nước suối Nguyệt Thần đi xem thử cùng với Felix."

"Buổi chiều tới thẳng bên ngoài khu vực trung tâm chờ bọn ta."

Lúc này chủ cửa hàng vừa bưng bánh nhân thịt bò đã rán xong lên, vừa lặng lẽ đánh giá Tông Thận.

Nhìn thấy dáng vẻ cả người mặc giáp của hắn và những thương kỵ binh Bất Hủ kia thì tâm thần tập trung cao độ.

Sau khi nhận được phân phó từ Tông Thận, Howey chộp bình nhỏ chứa nước suối Nguyệt Thần vào trong tay.

Hắn đứng dậy vỗ lưng Felix rồi chuẩn bị rời đi.

"Chờ một chút, nếu đã đi thì cũng không thể tới tay không được."

"Mấy suất ăn này mang cả đi đi."

Tông Thận chỉ những bánh nhân thịt bò nóng hôi hổi mới vừa được bưng lên đặt ở trên bàn.

Nói xong thì hắn đổ hết những quả dại nhỏ kia xuống bàn, rồi bỏ bánh nhân thịt bò trong đĩa vào trong giỏ đan bằng cỏ.

"Ta đã biết thưa đại nhân."

"Chúng ta đi thôi Felix, nhận được sự ưu ái từ đại nhân là vận may của ngươi đó."

Howey khẽ khom người hành lễ, sau đó dẫn theo Felix rời khỏi quán ăn nhỏ.

Tông Thận lại gọi chủ cửa hàng tới, kêu hắn lại chuẩn bị thêm mười lăm suất bánh nhân thịt bò.

Sau đó nhìn về phía Vereesa đang ngồi ở mặt bên của bàn dài.

Hắn lấy một viên kháng độc (màu lam) và một bình thuốc tăng sức bền trung cấp (màu lam), và đặt hai thứ đồ này vào trong tay Vereesa.

"Lát nữa ăn nó chút, có khả năng giữa trưa sẽ không ăn được cơm đâu."

"Hai thứ này cho ngươi dự bị."