Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Là bộ đội kỵ binh, bọn họ buộc phải luôn chú ý tới trạng thái của ngựa ở dưới hông.
Rơi vào đường cùng, Harold chỉ đành từ bỏ việc truy kích.
Bọn họ gặp nhau ở biên giới khu hoang mạc.
Rất có thể là đối phương đã tới bang Bosch.
Mà Harold hắn thì lại là nhi tử của Nam tước Bezos.
Nếu lợi dụng quyền hành Quan chấp chính bang thành của cha hắn thì có lẽ sẽ điều tra được ra manh mối rất dễ dàng.
Hơn nữa lệnh truy nã trong cuốn da dê này vốn là thứ mà Tử tước Quinnier yêu cầu hắn đưa cho cha hắn để cùng nhau tra tìm.
Harold nghĩ đến đây thì tâm trạng cũng tốt hơn được một chút.
Nhưng mà hành trình của bọn họ đã bị chậm lại một khoảng thời gian nhất định.
Sau khi truy kích hơn hai tiếng đồng hồ thì đã là hơn năm giờ chiều rồi.
Còn khoảng một giờ nữa là trời sẽ tối.
Mà bọn họ muốn trở về thì phải đi xuyên qua khu hoang mạc rộng mấy chục cây số, ít nhất cũng phải mất hơn ba tiếng đồng hồ.
Dù bây giờ bọn họ quay trở về ngay thì cũng không kịp rồi.
Chứ càng không cần phải nói tới, trạng thái tọa kỵ của tất cả kỵ thủ đều không được tốt cho lắm.
“Tới thôn trang ở xung quanh đây nghỉ ngơi một chút đi.”
“Thuận tiện hỏi thăm một chút manh mối về người cưỡi lợn thần bí.”
Harold khẽ nói, giọng của hắn có hơi khàn khàn.
Hành quân đường dài là một chuyện làm người ta thấy rất mệt mỏi.
Trước khi truy kích Tông Thận, từ tầm rạng sáng là bọn họ đã lên đường từ thôn Oddo trở về rồi.
Bọn họ luôn hành quân cho tới lúc ban nãy, mặc dù trên đường đã nghỉ ngơi nhiều lần nhưng vẫn rất khó xua tan được cái mệt.
Ban nãy lại quay lại truy kích một hồi lâu như thế.
Có thể nói là cả thể xác và tinh thần đều mệt.
Lựa chọn duy nhất bây giờ cũng chỉ có tìm một ngôi làng ở quanh đây để nghỉ ngơi thôi.
Harold xác nhận một chút về vị trí và rồi cả trung đội chuyển phương hướng.
Ban nãy bọn họ đã đi qua một thôn trang.
Hiện giờ vừa khéo có thể tới đó nghỉ ngơi.
Thế là cả đội quân giảm tốc độ xuống, đi về phía thôn làng.
Ở một bên khác, Tông Thận vẫn không hề có ý định dừng lại.
Một mặt là do hắn nóng lòng muốn về, mặt khác là sau khi nhìn thấy Harold thì có tật giật mình.
Hắn quyết định tăng sự gián cách lịch trình giữa các lần nghỉ ngơi, đồng thời cũng giảm bớt thời gian nghỉ ngơi.
Sau khi cố đi thêm được một tiếng nữa thì Tông Thận mới khiến cho đám Bát Giới dừng lại.
Lúc này sắc trời đã đen kịt.
Cách lãnh địa còn có một chặng đường hơn ba trăm cây số nữa.
Bọn họ nghỉ ngơi một hồi ở ven đường, ai cũng ăn một ít đồ ăn.
Bổ sung độ no bụng và đồng thời giải quyết ba vấn đề cấp bách của con người.
Lần này Tông Thận dốc hết cả vốn liếng luôn.
Hắn quyết định lấy một ít nước suối Nguyệt Thần ra cho đám tọa kỵ uống.
Lượng nước mà loài thú súc vật uống là rất lớn.
Tông Thận lấy khoảng chừng 200 ml nước suối Nguyệt Thần ra, hòa vào trong nước uống của tọa kỵ.
Giúp bọn nó nhanh chóng khôi phục tinh lực.
Sau khi hòa vào nước xong thì hiệu quả ở mọi phương diện của nước suối Nguyệt Thần đều giảm xuống rất nhiều.
Nhưng mà dùng để khôi phục tinh lực thì hiệu quả vẫn là rất rõ ràng.
Ít nhất thì lần này cũng chỉ nghỉ ngơi chừng mười lăm phút thôi.
Là đám tọa kỵ kia đã lại khoẻ như vâm rồi.
Nhưng mà loại cách khôi phục tinh lực xa xỉ thế này vẫn làm Tông Thận thấy hơi xót.
Mặc dù trong tay hắn cũng có góp nhặt một ít nước suối Nguyệt Thần.
Nhưng 200 ml nước suối Nguyệt Thần lại chẳng phải một số lượng nhỏ.
Ít nhất ở trong chợ thì có thể đổi được lượng tài nguyên cơ bản khả quan.
Hiệu quả của nước suối Nguyệt Thần có thể nói là vô địch trong những sản phẩm cùng loại.
Một nước suối nhưng có tới ba hiệu quả, có thể chữa trị vết thương, khôi phục giá trị sinh mệnh, mana và tinh lực.
Là thứ có thể dùng để giữ mạng thật sự.
Nhất là trong chiến đấu kịch liệt.
Đặc điểm bổ sung ngay của nó càng khiến nó có được ưu thế mà thuốc chữa thương bình thường không có được.
Nhưng mà bây giờ là thời kỳ đặc biệt nên cần xử sự theo kiểu đặc biệt, có thể tiết kiệm được chút thời gian nào thì hay chút thời gian ấy.
Sau đó còn cần bắt những toạ kỵ này lên đường với siêu phụ tải nữa.
Tích góp gia sản là vì cái gì?
Chẳng phải là để tiêu đó sao!
Sau khi đám tọa kỵ nghỉ ngơi xong, Tông Thận bèn cho heo chạy không ngừng.
Hắn đã rất háo hức được trở về trong lãnh địa của mình rồi.
Hành trình tới bang Bosch lần này thu hoạch tràn đầy.
Còn có rất nhiều phần thưởng cần phải kiểm kê, rất nhiều công tác chuẩn bị trước khiêu chiến cần được áp dụng.
Bao gồm cả chứng nhận thăng cấp dinh thự lãnh chúa cấp bốn cũng cần sử dụng ngay.
Để tiểu viện lãnh chúa lại tăng lên một cấp nữa.
Những thứ như sự vụ trong quân đoàn, vật tư chống lạnh v.v… cũng cần xử lý.
Còn có những kiến trúc lãnh địa kia nữa, cũng cần lâm thời gia cố thêm theo hình thức chống lạnh.
Ví dụ như xây dựng thêm mấy bức tường chắn gió ở mấy hướng có kiến trúc phân bố.
Để làm giảm ảnh hưởng của gió và bão tuyết.
Nhất là khu sinh sống, nếu những nhà dân cấp 2 và nhà đá cấp 3 kia mà hứng chịu trực diện bão tuyết hoặc là gió lớn.
Thì rất có thể sẽ tạo ra hư hao nhất định cho giá trị kiên cố của bản thể kiến trúc.
Việc di chuyển kiến trúc là nhất định, gia cố tính phòng ngự cần thiết cũng là cần.
Dù sao kiến trúc có thể di chuyển tự do, cuối cùng cũng sẽ không lãng phí.
Tông Thận hoàn toàn có thể lợi dụng tường thành cấp 1 để bảo vệ các loại kiến trúc.
Với tài lực hiện giờ của lãnh địa thì có thể xây dựng lên một cách nhẹ nhàng.
Gần hai ngày không gặp, Tông Thận đã thấy rất chờ mong đối với sự thay đổi của lãnh địa.
Trong tay hắn vẫn còn một vài bản vẽ chưa xây.
Đó là những bản vẽ xây dựng như là nhà tắm cỡ trung, nhà bếp cấp 2, mương dẫn nước, xưởng luyện kim sơ cấp, nỏ binh doanh Khinh Trang cấp 2, y quán cấp 1, chuồng ngựa cấp 2, sào huyệt của cự lang, bộ binh doanh Nord cấp 2, binh doanh hiệp sĩ Long Duệ.