Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc trước là do vật liệu trong tay không đủ nên tạm thời không xây dựng được.
Hiện giờ việc xây dựng hậu cần về cơ bản đã được giao cho Mariel rồi.
Trong khoảng thời gian này vật tư dự trữ và của cải của lãnh địa đều đã tăng lên đáng kể.
Nhất là trong lúc khiêu chiến Địa Huyệt, gần như là Tông Thận không tiếp tục công việc xây dựng với quy mô lớn.
Khoảng thời gian này, sự phát triển và tích trữ của lãnh địa cũng đã đủ để chịu tải được tiêu hao của kiến trúc cấp 3.
Bao gồm cả việc xây dựng nhưng kiến trúc hoa hòe hoa sói cũng thế.
Phần lớn vật liệu trong đó đều có thể thu thập thông qua chợ.
Trước đó là do Tông Thận không có thời gian và cũng khiếu nhân lực.
Nhưng hiện giờ tình hình đã khác xưa rồi.
Gần như ngày nào Mariel cũng tới chợ mấy chuyến.
Trong khoảng thời gian trước đó, nàng đã đổi được không ít vật liệu cần thiết.
Bảo đảm tỷ lệ lưu thồn và trao đổi của vật liệu cũng là một việc rất quan trọng.
Đợi sau khi bọn họ quay về thì nhiệm vụ này sẽ được giao cho Howey.
Đây cũng là một loại hình thức của tích lũy lâu dài sử dụng một lần.
Ở trong thời điểm thích hợp thì đi hoàn thành việc đáng làm nhất.
Chỉ có như thế thì mới không tạo thành gánh nặng cho sự phát triển bình thường của lãnh địa.
Tông Thận cưỡi Bát Giới dẫn đội chạy vội ngược gió ở dưới bóng đêm.
Gió lạnh lạnh tới thấu xương, thổi vù vù từ tây sang đông.
Đây là điềm báo cho mùa đông sắp tới, điềm báo này bắt đầu trở nên càng ngày càng rõ ràng theo mùa đông ập tới.
Tầm sáng sớm, nhiệt độ không khí còn duy trì ở mức hơn mười độ.
Hiện giờ gió rét thổi tới, Tông Thận có thể cảm nhận được nhiệt độ xung quanh đang giảm xuống một cách nhanh chóng.
Cảm giác nó mang lại rất giống cảm giác lái con xe gắn máy tản bộ hóng gió vào thời tiết đầu xuân vậy.
May mà thuộc tính thân thể của mọi người đều rất cao, chút thay đổi nhiệt độ này không tính là gì.
Chỉ là Howey và mẹ con Felix thì phải mặc áo da dê lên mới được.
Sức khỏe của bọn họ yếu hơn nhiều.
Felix mở to mắt, ngồi ở trên lưng ngựa của thương kỵ binh Bất Hủ.
Ở khoảnh khắc hắn tuyên thệ gia nhập dưới trướng của Tông Thận thì hắn đã được biết rất nhiều tin tức.
Đồng thời thời tiết cũng lập tức có thay đổi.
Mà lúc này mẹ của hắn đang dúi đầu vào trong cổ áo của chiếc áo da dê.
Cố núp mình ở sau lưng của thương kỵ binh Bất Hủ.
Chuyến hành trình đi xa này đối với bọn họ là một hành trình gian khổ.
Nhưng mà bọn họ đã gia nhập vào dưới trướng của Tông Thận thì cũng giống như lên thuyền giặc.
Lên thuyền dễ xuống thuyền khó, mặc kệ rốt cuộc Tông Thận là yêu nghiệt phương nào, thì bọn họ đều đã không còn lựa chọn khác.
Bóng đêm u ám, lên đường trong cơn gió rét thế này dù ít dù nhiều thì trông cũng có chút hoang vu đìu hiu.
Nơi này không phải những khu vực đặc biệt giống như là khu hoang mạc kia.
Cho dù là vào đêm, thì cũng thấy được một vài thôn phu tốp năm tốp ba đẩy xe cút kít đi qua.
Bọn họ giơ bó đuốc lên dùng để chiếu sáng, ở trong mắt Tông Thận thì những bó đuốc ấy như những con đom đóm vậy.
Từ xa đến gần, từ mơ hồ đến rõ ràng.
Một vài du thương cũng đang lái xe bò, xe ngựa tiến lên trong đêm.
Tới khi đêm về, dòng người trên con đường buôn bán bằng đất này rõ ràng đã ít hơn hơn ban ngày.
Tông Thận trong lòng không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác vội vàng lên đường, không dừng lại ở bất cứ ngôi làng nào.
Chỉ giữa đường tìm một khu đất trống ở ven đường nghỉ ngơi một lần.
Bình quân hơn ba tiếng mới cho đám tọa kỵ Bát Giới nghỉ ngơi một chút.
Làm thế đã tiết kiệm được không ít thời gian đi đường.
Cuối cùng bọn họ cũng tới bên ngoài lãnh địa vào tầm hơn một giờ sáng.
Bên trong lãnh địa đen kịt một màu, không có chút ánh sáng nào hết.
Bọn họ tới từ đông sang tây, bên ngoài lãnh địa nằm ở phương hướng này vừa khéo có một ma trận phòng ngự.
Mỗi một ma trận phòng ngự đều áp dụng phương thức tứ liên hoàn.
Phía bên ngoài cùng chính là ma trận được tạo thành từ tháp tiễn cấp 3.
Chỉ trong vài phút sau khi bọn họ tiến vào phạm vi của lãnh địa.
Quân đội tuần phòng bên trong lãnh địa đã chạy tới.
Đội tuần tra đêm nay đúng là đội lang kỵ binh số một, do Colby tự mình dẫn đầu.
“A?”
“Đại nhân, ngài về rồi đấy ư!”
Tiểu đội lang kỵ binh nhanh chóng tới gần, rất nhanh đã nhìn thấy Tông Thận.
Colby cưỡi sói chạy tới trước mặt Tông Thận đầy nhiệt tình, khom mình hành lễ tự mình chào hỏi.
Tông Thận khẽ gật đầu, hắn cũng không tháo mũ giáp xuống.
Mặc dù đường xá khiến hắn cảm thấy có chút mỏi mệt, nhưng sau khi lại được nhìn thấy thuộc hạ quen thuộc.
Thì vẫn khiến tâm trạng của hắn trở nên vui vẻ.
“Bọn ta trở về rồi.”
“Colby, đêm nay do các ngươi tuần tra à?”
Tông Thận thuận miệng hỏi, ánh mắt của hắn đảo qua các chiến sĩ lang kỵ binh kia.
Colby kính cẩn gật đầu.
“Đúng vậy thưa đại nhân, ba tiểu đội lang kỵ binh mỗi đội phụ trách tuần tra thường ngày trong tám giờ.”
“Hiện giờ ma trận phòng ngự của lãnh địa đã thành hình.”
“Các hướng đều đã được ma trận phòng ngự ở khu vực tương ứng bao trùm.”
“Nên áp lực tuần phòng lãnh địa cũng không lớn lắm.”
Tông Thận nghe Colby báo cáo tình hình, ánh mắt thì lại nhìn đi nhìn lại sau lưng của các chiến sĩ lang kỵ binh kia.
Hắn có thể nhìn thấy trên phần lưng sau của sói ở ngay sau lưng bọn họ dù nhiều dù ít thì cũng có cõng một chút con mồi.
Hình như tất cả đều là những con vật như Thảo Nguyên Lang, Thảo Nguyên Man Ngưu, Thảo Nguyên Thứ Trư v.v… là sinh vật thường thấy ở xung quanh lãnh địa.
Những con mồi này đều rất mới mẻ, vẫn còn đang chảy máu me đầm đìa.
Từng giọt máu tươi nhỏ xuống đất từ phần cuối cùng.
Trên người một vài con mồi còn cắm mũi tên màu đen, có một vài con thì là khe lớn như bị chém rách.
Còn có con mồi thì da lông bị đốt, có con thì có dấu vết sét đánh lửa cháy.
Điều này khiến cho Tông Thận vừa trở về thấy hơi nghi hoặc.
Colby tự giác đứng ở bên cạnh Tông Thận.