Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Những lang kỵ binh còn lại thì đều đứng sang đội ngũ hai bên.
Bảo vệ bọn họ đi về phía khu vực trung tâm của lãnh địa.
Ban đêm ánh sáng quá tối, Tông Thận chỉ nhìn thấy được bên ngoài lãnh địa có thêm không ít kiến trúc mới.
Những kiến trúc cấp sử thi và kỳ quan không trọn vẹn kia đều được dựng lên.
Đang đứng sừng sững ở đằng sau nội thành trung tâm cũ, cũng coi là khu vực trung tâm của lãnh địa.
Động tí là cao hơn trăm mét, khiến Tông Thận dù ở cách hơn một cây số cũng có thể nhìn thấy được hình thái của bọn nó.
Xem ra việc di chuyển kiến trúc lãnh địa và giai đoạn kiến thiết mới đã xong hết rồi.
Cụ thể thì còn phải cần đợi đến hừng đông sớm mai lại đến nghiệm thu.
Tông Thận không nhìn ra xa nữa, hắn quay đầu nhìn về phía Colby ở bên cạnh đi sau cách hắn khoảng chừng đủ nhét một người.
“Colby, những con mồi sau tọa lang kia là các ngươi đi săn à?
Hắn hỏi ra vấn đề ở trong lòng một cách rất tự nhiên.
Nhưng lại thấy Colby lắc đầu nhẹ.
“Đại nhân, đây đều là những dã thú sau khi tiến vào phạm vi công kích của ma trận tháp phòng ngự.”
“Bị những tháp phòng ngự kia giết giết.”
“Bọn ta chỉ nhân lúc đi tuần tra, thu thập chúng lại thôi.”
“Mặc dù hiện giờ lãnh địa không hề thiếu đồ ăn.”
“Nhưng nhiều được thêm chút dự trữ cũng là tốt.”
Colby nói có lý có cứ, hắn thật lòng nghĩ cho lãnh địa thật.
“Các ngươi làm tốt đấy!”
“Lẫm đông sắp đến rồi, vấn đề thức ăn đúng là rất quan trọng.”
“Nhiều một phần đồ ăn thì chính là nhiều một phần bảo đảm.”
Tông Thận ca ngợi không ngớt, trên thực tế điểm mà hắn chú ý cũng không phải là những con mồi này.
Mà là sự thay đổi về biểu hiện của Colby.
So với vừa Colby lúc mới bị chiêu mộ.
Thì trạng thái mà hắn biểu hiện ra hiện giờ còn thông minh và linh hoạt hơn lúc đầu nhiều.
Nói ngắn gọn lại thì chính là tính năng động chủ quan đã được nâng cao lên rất nhiều.
Nhất là sau khi Tông Thận giao trách nhiệm cho hắn, để hắn thống lĩnh lang kỵ binh.
Thì sự biến hóa này đã bộc lộ ra rõ ràng hơn.
Phải biết rằng Colby ban đầu, mặc dù cũng anh dũng không sợ.
Nhưng rõ ràng không linh hoạt được như bây giờ.
Đây là một điềm tốt, lại đã nghiệm chứng phỏng đoán trước đó của Tông Thận.
Đó chính là sự thay đổi về chức năng, sự tích lũy từ đủ loại kinh nghiệm của các lĩnh dân theo sự trôi qua của thời gian.
Từ đó thu hoạch được năng lực tổng hợp càng xuất sắc hơn.
Những ngày này, không chỉ mỗi Tông Thận là có sự trưởng thành và tiến bộ rõ ràng.
Mà đến cả những thuộc hạ đi theo hắn sớm nhất cũng có tiến bộ rất lớn.
Tông Thận cũng không quấy nhiễu việc nghỉ ngơi của những lĩnh dân khác.
Dù sao đêm cũng đã khuya, hắn cũng không phải người theo chủ nghĩa hình thức.
Càng không giống những quý tộc sĩ hão thích làm ra vẻ trong dân bản địa kia.
Đêm nay hắn cũng không có nhiệm vụ quy hoạch gì, hết thảy đều để tới hừng đông rồi lại tính.
Hiện giờ chỉ cần gọi Mariel dậy, kêu nàng cùng Howey cùng nhau sửa sang ổn thỏa lại vật tư mang về từ bang Bosch là được.
Sau đó đêm nay là có thể nghỉ ngơi thoải mái rồi.
Những việc còn lại thì chờ tới sáng sớm ngày mai lại xử lý dần từng thứ một.
Tông Thận đi đầu với sự đồng hành của đội lang kỵ binh số một tiến vào bị khu nội thành được vây quanh bởi tường thành cấp 1 giản dị.
Nơi này so với lúc bọn họ trước khi đi thì trống trải hơn rất nhiều.
Mang lại cho người ta một loại cảm giác khoan khoái như thay đổi hẳn vậy.
Ngoài những cánh đồng phì nhiêu cơ sở kia thì những kiến trúc còn lại đều đã di chuyển ra ngoài.
Nhưng mà thực ra những cánh đồng phì nhiêu này có di chuyển hay không thì đều không có ý nghĩa cả thôi.
Sau khi mùa đông tới thì cái rét lạnh thấu xương kia sẽ cướp hết mọi sức sống của những cây nông nghiệp này.
Tất cả mọi người đều ngừng lại trên đất trống bên ngoài tiểu viện lãnh chúa.
Tông Thận vỗ đầu Bát Giới, linh hoạt xoay người nhảy xuống đất.
Hắn tháo mũ giáp xuống, thu vào bên trong ô chứa đồ.
Rồi đi thẳng vào trong tiểu viện, đi tới cổng của tòa nhà nhỏ lãnh chúa, chuẩn bị lên lầu tìm Mariel.
Nhưng hắn còn chưa bước lên thang lầu thì đã làm hai tỷ muội Madeline cùng Mapel ở lầu một chú ý tới.
Là hiệp sĩ Long Duệ, năng lực cảm giác của các nàng phải nói là tuyệt.
Sau khi các nàng đẩy cửa phòng ra nhìn thấy Tông Thận đang trên cầu thang thì đều lộ ra vẻ mặt vui mừng.
“Xuỵt, tất cả mọi người đang ngủ.”
“Đừng quấy nhiễu những người khác nghỉ ngơi.”
Các nàng còn chưa kịp nói gì thì Tông Thận đã đặt một ngón tay lên bên môi rồi.
Hai tỷ muội hiệp sĩ khẽ gật đầu, ngoan ngoãn đứng ở cửa gian phòng.
Sắc mặt của các nàng cũng lộ ra chút vẻ mong đợi.
Tông Thận cong khóe miệng cười một tiếng, lui lại hai bước đi xuống cầu thang.
Hắn đi về phía hai tỷ muội Mapel, giang rộng vòng tay, tặng cho mỗi người một cái ôm.
Bởi vì trên áo giáp dính đầy tro bụi vết bẩn, cho nên Tông Thận ôm rất cẩn thận.
“Được rồi, các ngươi mau đi ngủ đi.”
“Ta đi tìm Mariel sửa sang lại vật tư một chút.”
Tông Thận giơ cả hai tay xoa đầu hai tỷ muội.
Hai tỷ muội hiệp sĩ khẽ gật đầu trong ngượng ngùng, ngay lúc Tông Thận định xoay người.
“Chụt ~ “
Một trái một phải tiến lên, hôn một cái lên hai gò má của hắn.
Sau đó chạy vào trong phòng mà chẳng hề ngoái lại, cũng đóng cửa phòng lại luôn.
Tông Thận đứng ở tại chỗ cảm nhận được dấu môi trên gương mặt, khóe miệng hơi cong lên.
Nói ra thì hai tỷ muội Mapel cùng Madeline cũng coi là thành viên tổ chức ban đầu của Tông Thận.
Độ trung thành của hai người bọn họ dành cho hắn đã đạt tới giá trị max từ lâu rồi.
Hơn nữa cũng đã cùng nhau trải qua rất nhiều chiến đấu.
Nhưng mà bình thường hai tỷ muội này đều tỏ ra rất khắc chế.
Những tình cảm kia đều không có cơ hội để bùng nổ.
Đừng nhìn bình thường các nàng khắc chế lắm khắc chế vừa, nhưng sau một hồi chia tay ngắn ngủi.
Thì chút tình cảm ấy đã không thể kìm nén được nữa bộc lộ ra ngoài.