Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tuy rằng ghét nhà họ Mạc và cả Mạc Ngôn An nhưng em gái anh ta si mê đối phương, Vưu Thừa Vũ vội vàng đến chỗ đăng ký điều tra thân phận của đoàn người Giang Phỉ.

Lúc này, trong căn cứ Bắc Kinh.

Tên mập lái một chiếc xe hơi nhỏ đi đằng trước dẫn đường cho đám người Giang Phỉ.

Vừa vào trong thành phố, Giang Phỉ thông qua cửa sổ xe đã nhìn thấy đèn đường sáng ngời ở hai bên đường.

Các hộ gia đình đều có thể sử dụng điện.

Không chỉ như thế, công trình kiến trúc ở đây còn được bảo vệ vô cùng hoàn hảo, đường xá cũng được quét dọn rất sạch sẽ, không có côn trùng, thi thể và rác rưởi.

Hai bên đường là cây cối xanh tươi, còn có các loại hàng quán khác nhau, gì mà quán đồ tươi sống, quán đồ ăn nhanh, quán đồ uống lạnh, trung tâm thương mại nhỏ… cứ như tận thế chưa từng giáng xuống vậy.

Tiêu Sơ Hạ nhìn mà hai mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc: “Căn cứ Bắc Kinh được xây dựng đẹp như vậy sao…?”

Giang Phỉ không nói gì cả vì dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô tới đây.

Tên mập đỗ xe lại trước một khách sạn cao mười tầng, anh ta đi vào trong tìm quản lý rồi dãn người đi tới xe nhà di động tìm Giang Phỉ.

“Thưa cô, khách sạn Mạc Thị là chỗ ở mà nhà họ Mạc chuyên dùng để chuẩn bị cho khách khứa.”

“Vị này là quản lý của khách sạn Mạc Thị, quản lý Khưu Thu, cô ấy sẽ sắp xếp phòng cho cô và các bạn của mình.”

“Có cần tôi đi thông báo cho người nhà họ Mạc qua đây giúp cô không?”

“Không.” Giang Phỉ từ chối lời kiến nghị của tên béo, sau khi kêu đối phương rời đi, cô xuống xe, cùng Khư Thu đi vào khách sạn.

Đám người Từ Thiên Nghiêu đi theo đằng sau cô.

Bây giờ trong khách sạn không có khách nào khác, bọn họ có thể thoải mái chọn phòng.

Mỗi tầng có 12 căn phòng, một phòng có thể cho hai người ở.

Giang Phỉ và Lục Dục, Tiêu Sơ Hạ, cục trưởng Ninh, Từ Thiên Nghiêu đều ở tầng hai, mỗi người một phòng riêng.

Các đồng chí ở từ tầng ba đến tầng chín, hai người một phòng, trong khách sạn có thang máy nên không cần phải leo thang bộ.

Chia thẻ phòng xong, Khưu Thu nói với vẻ mặt mỉm cười: “Khu phía Đông tầng một của khách sạn có nhà hàng miễn phí phục vụ hai mươi tư tiếng, nếu các vị đói có thể qua đó dùng bữa, hoặc ấn máy gọi ở trong phòng, kêu nhân viên phục vụ mang lên tầng.”

“Nước trong căn cứ đã được tiến hành khử trùng, sẽ không có vi khuẩn mà châu chấu mang tới, có thể uống trực tiếp.”

“Nếu có chuyện gì cần có thể tới văn phòng quản lý ở tầng một tìm tôi bất cứ lúc nào, tôi không quấy rầy các vị nghỉ ngơi nữa.”

Nói xong, Khưu Thu rời đi.

Từ Thiên Nghiêu và Lục Dục dẫn các đồng chí đi bê hành lý.

Cục trưởng Ninh, Giang Phỉ và Tiêu Sơ Hạ đi quét thẻ vào xem phòng trước.

Giang Phỉ ở phòng 201.

Bố cục trong phòng giống với phòng khách sạn trước khi tận thế, được chia thành phòng khách, phòng ngủ, kèm theo đồ điện gia dụng cơ bản, phòng tắm riêng và các loại đồ ăn vặt, nước uống đóng chai, dép lê một lần dùng.

Trên tủ giày ở cửa chính là máy báo gọi phục vụ.

Tiêu Sơ Hạ ở phòng 202 bên cạnh, xem phòng xong cô ta nôn nóng chạy qua tìm Giang Phỉ để chia sẻ.

“Chị gái, vậy mà chỗ này có điện và nước cả ngày luôn.”

“Nhà vệ sinh còn có bồn tắm cỡ nhỏ có thể ngâm mình!”

Không dám nghĩ một ngày căn cứ Bắc Kinh sẽ tiêu hao hết bao nhiêu tài nguyên.

Cục trưởng Ninh cũng qua đó gia nhập cuộc trò chuyện, cảm thán về thực lực hùng hậu ở Bắc Kinh.

Trong lòng ông ta lại càng thêm chắc chắn ông chủ đứng sau Giang Phỉ chính là Mạc Ngôn An.

Bằng không, sau con bé Giang lại có thẻ thông hành, còn có thể hưởng thụ đãi ngộ của khách nữa chứ?

Vài phút sau, mọi người đã mang hành lý quay trở lại.

Các đồng chí đi về phòng mình, Lục Dục và Từ Thiên Nghiêu về tầng hai.

Cửa phòng 201 không khóa, nhìn thấy cục trưởng Ninh đang ở chỗ Giang Phỉ, Từ Thiên Nghiêu đi vào nói: “Cục trưởng, vừa rồi tôi đã hỏi quản lý Khưu Thu, muốn gặp trưởng căn cứ cần phải đến tòa nhà văn phòng làm đơn.”

“Tối nay bên đó đã tan làm rồi, sáng ngày mai chúng ta sẽ qua đó…”

Còn chưa nói hết câu thì tiếng bước chân vội vàng đã ngắt lời anh ta: “Thần, khụ… chị Giang Phỉ!”

Thiếu niên kích động chạy từ bên ngoài vào phòng, đôi mắt trong veo và sáng ngời cong thành một độ cung ưa nhìn.

Đó chính là Mạc Ngôn An đã mấy tháng rồi chưa gặp.

Chú Lưu dẫn một đám vệ sĩ đứng đợi trong hành lang.