Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Phát hiện ra cục trưởng Ninh cũng ở đây, Mạc Ngôn An vừa cười vừa giơ tay chào hỏi: “Đã lâu không gặp, cục trưởng Ninh.”
“Tôi đã nghe nói mục đích các ông tới Bắc Kinh, vừa vặn ngày mai tôi có thời gian có thể hẹn gặp trưởng căn cứ giúp ông.”
“Cảm ơn cậu Mạc.” Cục trưởng Ninh bắt tay cậu ta với vẻ cảm kích.
“Lần này tôi ra ngoài, lão Trịnh dặn tôi gặp được cậu nhất định phải cảm ơn tử tế chuyện cậu đã bán nhiều thực phẩm và thảo dược cho đồn trú an toàn chúng tôi với giá rẻ như vậy, giúp đồn trú an toàn vượt qua cửa ải khó khăn.”
“Trước đó chúng tôi không biết ông chủ đứng sau cô Giang chính là cậu, còn tưởng cô ấy thu vàng về cho mình dùng chứ.”
Mạc Ngôn An: “?”
Giang Phỉ: “?”
Trái tim của Giang Phỉ lập tức nhảy vọt lên tận cổ họng.
Toi rồi! Cục trưởng Ninh đã coi Mạc Ngôn An thành ông chủ của cô!
Nếu giải thích ông chủ là người khác vậy sau này cô còn phải nghĩ cách duy trì cảm giác thần bí cho đối phương.
Mà không giải thích sẽ có người gánh họa miễn phí cho, đám người đồn trưởng Trịnh cũng sẽ hoàn toàn yên tâm.
Nghĩ đến đây, Giang Phỉ lập tức nháy mắt ra hiệu cho Mạc Ngôn An.
Giúp tôi!
Mạc Ngôn An lập tức hiểu ngay, cậu ta thuận theo lời của cục trưởng Ninh để nói: “Chúng ta chỉ giúp đỡ lẫn nhau thôi, cục trưởng Ninh không cần có gánh nặng tâm lý.”
“Tôi đã sắp xếp nhà hàng để đón gió cho mọi người rồi, cách khách sạn không xa, để tôi kêu chú Lưu chở mọi người qua đó trước.”
Nói xong, cậu ta gọi chú Lưu vào dẫn cục trưởng Ninh xuống dưới tầng, bao gồm cả đám người Tiêu Sơ Hạ.
Trong phòng chỉ còn lại Mạc Ngôn An và Giang Phỉ.
Cậu ta lập tức kể công với cô: “Thần nữ tỷ tỷ, vừa rồi tôi đã giúp cô rồi đó.”
“Vậy tôi tặng cậu một món quà đi.”
Giang Phỉ lục lọi trong túi quần nhưng trên thực tế là lấy một viên thuốc trung thành từ trong nhà kho siêu thị ra.
“Vì sự hợp tác tốt hơn giữa chúng ta, cậu uống nó đi, tôi đảm bảo sẽ không tìm cơ hội giết cậu nữa.”
“Yên tâm, không phải thuốc độc.”
Trên đường tới đây, cô đã nghĩ, lỡ như Mạc Ngôn An dùng bí mật của siêu thị để uy hiếp cô làm việc cho cậu ta thì phải làm sao?
Thuốc trung thành mà siêu thị sản xuất đáng được sử dụng!
Mãi mãi không bao giờ phản bội!
Nhìn viên thuốc nhỏ màu trắng, Mạc Ngôn An chần chừ một lúc rồi cầm lên, bỏ vào miệng.
Vốn cậu ta định ngậm dưới lưỡi, giả bộ uống nước rồi lén lút nhổ ra.
Nhưng ai ngờ viên thuốc vào miệng đã tan, lan ra một vị ngọt nhẹ.
Cùng lúc đó, trong đầu Giang Phỉ vang lên giọng nói máy móc của hệ thống.
[Bạn hy vọng người uống thuốc trung thành với bạn như thế nào?]
Hóa ra còn có thể ra lệnh nữa à!
Giang Phỉ trả lời trong lòng: [Mạc Ngôn An sẽ không nói ra bất cứ một chuyện gì có liên quan đến siêu thị mà ta đang sở hữu, càng không dùng nó để uy hiếp ta làm việc cho cậu ta.]
[Tinh… thuốc trung thành đã có tác dụng.]
Mạc Ngôn An ở phía đối diện mím môi, hồi tưởng lại vị ngọt ban nãy.
Thần nữ tỷ tỷ cho cậu ta kẹo sao?
Lẽ nào muốn dùng cách này để thử xem cậu ta có thật lòng hợp tác hay không?
Ngoại trừ vậy ra, cậu ta cũng không nghĩ ra được lý do nào khác.
Dù sao cơ thể cũng không xuất hiện phản ứng tiêu cực, cậu ta cũng thả lỏng hơn.
“Thần nữ tỷ tỷ, điều kiện của khách sạn không tốt bằng nhà tôi, hay là cô với bạn cô đến nhà tôi ở đi?”
Giang Phỉ; “Không, tôi ở khách sạn tiện hơn.”
Tránh cho lại không khống chế được mà trộm vàng trong nhà đối tác.
“Cậu cũng đừng gọi tôi là thần nữ tỷ tỷ nữa.”
Nghe cứ quái quái thế nào ấy.
“Tôi nhỏ hơn cô một tuổi, vậy tôi gọi cô là chị Giang nhé.”
Mạc Ngôn An ngoan ngoãn nói, sau đó dẫn cô đến nhà hàng, dọc theo đường đi còn giới thiệu với cô và Tiêu Sơ Hạ về Bắc Kinh.
Lục Dục ngồi đằng sau giữ im lặng suốt toàn bộ quá trình, cứ như phông nền cho ba người này, chỉ là trong đáy lòng anh chẳng hiểu sao lại thấy hơi buồn bực, không nói rõ được nguyên do.
Nhà hàng nằm ở phố sau của khách sạn.
Các đồng chí đã vào trong các phòng bao.
Giang Phỉ và các đồng đội, Mạc Ngôn An, cục trưởng Ninh, Từ Thiên Nghiêu ngồi trong một phòng bao.
Người vừa ngồi xuống là nhân viên phục vụ đã đi vào đưa thực đơn.
Tổng cộng có bảy món mặn, năm món chay, ba món ngọt, một món canh.
Đều là rau xanh tươi và thịt heo, thịt cừu, thịt bò giết ngay trong ngày.
Đủ cả sắc lẫn vị, mỗi người còn được kèm một cốc nước ép hoa quả tươi mát lạnh.
Nghĩ cũng biết vật tư ở căn cứ Bắc Kinh phong phú bao nhiêu.