Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đây chính là hiện thực, cho dù đã tận thế rồi thì người ở tầng lớp trên vẫn được hưởng cuộc sống tốt nhất như cũ.
Ăn uống no nê xong, đám người Giang Phỉ đi từ nhà hàng về khách sạn.
Ngoài cửa đã có thêm mấy chiếc xe hàng lạ lẫm.
Các vệ sĩ của Mạc Ngôn An bê các thùng trên xe hàng vào trong căn phòng khách sạn, toàn là hoa quả, nước đóng chai và đồ ăn vặt đóng thành thùng.
“Chị Giang Phỉ, mấy vật tư này đều là quà đón gió mà tôi chuẩn bị cho mọi người, mỗi phòng có ba thùng, mọi người ăn hết thì cứ nói với tôi.”
Cậu ta đưa một tấm thẻ màu đen cho Giang Phỉ: “Mua đồ ở căn cứ Bắc Kinh phải dùng điểm cống hiến, tương đương với điểm ở đồn trú an toàn các cô.”
“Cho cô chiếc thẻ cống hiến này, bên trong có rất nhiều điểm cống hiến, có thể dùng trong toàn bộ các cửa hàng và nhà hàng, cô cứ tiêu thoải mái nhé.”
“Cảm ơn.” Giang Phỉ không hề khách sáo mà cất thẻ cống hiến đi.
Ngày mai sẽ dẫn các đồng đội đi dạo phố mua mua mua!
Mạc Ngôn An hẹn cục trưởng Ninh thời gian sẽ tới đón ông ta vào ngày mai rồi leo lên xe thương mại của chú Lưu.
Câu đầu tiên khi mở miệng lại là: “Đến bệnh viện.”
Thần nữ tỷ tỷ nhiều thủ đoạn, cậu ta không kiểm tra cẩn thận một phen thì thật sự không yên tâm được.
Chú Lưu lái xe rời khỏi khách sạn Mạc Thị rồi mới hỏi ra nghi vấn trong lòng: “Cậu chủ, tại sao cậu lại đối xử với cô Giang tốt như vậy?”
“Mời ăn cơm, tặng vật tư rồi lại cho cô ta thẻ cống hiến mà cậu tự dùng, thứ cho mắt tôi vụng về, thật sự không nhìn ra được cô Giang có chỗ nào hơn người.”
“Ông không hiểu, năng lực của cô ấy xứng đáng với loại đãi ngộ này.”
Mạc Ngôn An cũng không có dự định nói cho người ngoài biết chuyện Giang Phỉ có thể thu cất đồ vật.
Cậu ta đã đồng ý sẽ giữ bí mật với đối phương rồi.
Phải giữ được lời hứa và chân thành hợp tác thì mối quan hệ mới có thể phát triển lâu dài.
Mà ở cửa khách sạn, đám người Giang Phỉ đang giúp vệ sĩ bê thùng.
Các đồng chí vừa làm việc vừa nói chuyện.
“Cậu chủ Mạc đối xử với đồng chí Giang thật tốt, chúng ta vừa mới tới Bắc Kinh đã sắp xếp cho chỗ ở tốt và đi ăn cơm, không phải cậu ta đang theo đuổi đồng chí Giang đấy chứ?”
“Nói lung tung, cậu chủ Mạc chính là ông chủ đứng sau đồng chí Giang đấy.”
“Thực lực của nhà họ Mạc hùng hậu, hiển nhiên đãi ngộ đối với nhân viên cũng tốt hơn so với người bình thường rồi.”
“Nhưng cậu chủ Mạc gọi đồng chí Giang là chị, cách gọi này nghe cứ như gọi người nhà ấy.”
“Có lẽ mối quan hệ giữa họ thân thiết, nói chuyện hợp cạ nên mới làm chị em kết nghĩa chăng.”
Tiêu Sơ Hạ cách không xa có thể nghe được tiếng nói chuyện của các đồng chí, cô ta tò mò hỏi Giang Phỉ: “Chị gái, sao cậu chủ nhỏ nhà họ Mạc lại gọi cô là chị vậy?”
“Cô có thẻ thông hành của căn cứ Bắc Kinh, có phải đã sớm hẹn trước với cậu ta sau này sẽ tới đây không?”
Giang Phỉ giải thích ngắn gọn: “Tôi với Mạc Ngôn An là bạn hợp tác.”
“Tôi đã đồng ý sẽ làm một việc giúp cậu ta cho nên lúc cậu ta ở đồn trú an toàn đã cho tôi một tấm thẻ thông hành.”
“Về phần cách gọi là bản thân cậu ta muốn vậy, nói nhỏ hơn tôi một tuổi.”
Tiêu Sơ Hạ không còn gì mà phải tò mò nữa, lại đổi sang chủ đề khác nói chuyện.
Lục Dục đang ở bên cạnh sắp xếp thùng đột nhiên cảm thấy cơn buồn bực khó hiểu đã tích tụ trong đáy lòng suốt một buổi tối lập tức biến mất.
Hóa ra, hàng xóm với Mạc Ngôn An chỉ là quan hệ hợp tác bình thường thôi.
Không giống anh, là người có bí mật nhỏ riêng với hàng xóm.
…
Ngày hôm sau, Mạc Ngôn An phái người tới đón cục trưởng Ninh đi gặp trưởng căn cứ.
Từ Thiên Nghiêu đi theo, những đồng chí khác thì ở lại phòng nghỉ ngơi.
Giang Phỉ đeo chiếc balo thường hay đựng đồ dẫn Lục Dục và Tiêu Sơ Hạ ra ngoài dạo phố.
Ban ngày, căn cứ vô cùng náo nhiệt.
Toàn bộ các cửa hàng đều mở cửa hết, các nhân viên quán đứng ở cửa rao hàng.
Đám người qua lại ăn mặc giản dị nhưng sạch sẽ và gọn gàng, trạng thái tinh thần cũng rất tốt, vừa nhìn đã biết không phải lo ăn uống gì rồi.
Để ý thấy bảng thông báo được treo trên vách tường, ba người Giang Phỉ mới hiểu ra.