Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mạc Ngôn An: “Trưa ngày mai, cần tôi sắp xếp xe cho các cô không?”
“Không cần, tôi có xe rồi.”
Xác nhận thời gian xuất phát xong, Giang Phỉ và Mạc Ngôn An quay trở về bãi đỗ xe.
Từ Thiên Nghiêu và các đồng chí đã thay xong toàn bộ bánh xe.
Lục Dục và Tiêu Sơ Hạ đã quay về phòng.
Đám người Mạc Ngôn An ngồi lên xe của mình, dẫn đường cho bọn họ đi lấy vật tư.
Giang Phỉ đi đến bên cạnh cục trưởng Ninh, ỷ vào việc Mạc Ngôn An đã đi mà lôi người ta ra làm bia đỡ đạn.
“Cục trưởng, cậu Mạc vừa nói với tôi là sau một tháng mưa đá xuất hiện sẽ có động đất, lần này cục trưởng trở về phải chuẩn bị sẵn sàng.”
“Bởi vì có khả năng động đất sẽ xuất hiện sớm.”
Kiếp trước, động đất lớn và mưa đá chỉ cách nhau ba mươi ngày.
Nhưng thiên tai ở kiếp này có cái lại tới sớm.
Cô không chắc chắn liệu trận động đất lớn có như vậy hay không.
Sắc mặt của cục trưởng Ninh nặng nề: “Trở về tôi sẽ thông báo cho mọi người biết.”
“Nếu thật sự không được thì cô với đám người Lục Dục đợi hết động đất rồi hẵng quay về.”
‘Tuy nhà cửa ở đồn trú an toàn đã được gia cố nhưng nguyên vật liệu sử dụng không thể so được với căn cứ Bắc Kinh.”
Giang Phỉ: “Đến khi đó sẽ tính sau vậy.”
Các bạn vẫn còn đang ở đồn trú an toàn, cho dù có xảy ra chuyện gì thì sau khi giúp Mạc Ngôn An chuyển hàng xong, cô sẽ quay về ngay lập tức.
Tiêu Sơ Hạ ở phòng 201 sẽ kéo cô nói chuyện bất cứ lúc nào, không tiện dùng suy nghĩ kiểm tra siêu thị nên Giang Phỉ dứt khoát đến phòng 202 bên cạnh.
Cô dẫn Lục Dục vào trong siêu thị.
Khu vực mới mở khóa lần này cũng có 20 giá hàng to hai mặt như thế.
Trên tám giá hàng trong số đó bày các loại đồ dùng vệ sinh và bảo vệ môi trường như thuốc xịt rệp, thuốc diệt côn trùng, tinh dầu đuổi muỗi, miếng hương chống muỗi, long não, thanh gỗ long não, xịt khử mùi không khí, sáp thơm phòng, túi thơm, hộp hút ẩm, tinh dầu, bẫy dính chuột, thuốc xua đuổi côn trùng, nến thơm không khói…
Tất cả đều có nhiều nhãn hiệu khác nhau, hơn nữa mỗi loại vật phẩm còn được chia thành các loại hình đa dạng.
Ví dụ như băng vệ sinh có dùng ban ngày, dùng ban đêm, loại siêu mỏng, mềm mại, mặt lưới…
Đủ dùng cho đến khi cô và các bạn nữ giới mãn kinh thì thôi.
Phát hiện ra trên một giá hàng còn có rất nhiều bao cao su nhiều vị, bao gồm cả đồ dùng ở phương diện đó, vẻ mặt của cô chợt trở nên vi diệu.
Hàng hóa trong siêu thị cũng quá đầy đủ rồi đấy.
Lục Dục cũng nhìn thấy mấy thứ này bèn lặng lẽ quay đầu đi, hai tai hơi đỏ lên.
Siêu thị của hàng xóm… xét từ một góc độ nào đó cũng rất ân cần đấy chứ.
“Hệ thống, ta muốn dùng vòng quay may mắn.”
Tiếng nhạc kỳ quái và quen thuộc lập tức vang lên…
[Tinh… đời người không có khả năng thuận buồm xuôi gió, mong ký chủ không ngừng cố gắng hơn, nhận được một chiếc “Xe nhà di động kết hợp thủy lục siêu lợi hại”, đã tự động đỗ trong nhà kho siêu thị.]
[Nhắc nhở: Xe nhà di động kết hợp thủy lục siêu lợi hại, xe giống như tên, có thể phòng lửa, sóng thần, động đất, tia bức xạ, phòng đạn, phòng chống cháy nổ.
Đất bằng, đường núi, sa mạc, mặt nước, rất cả đều có thể lái qua hết, bớt rắc rối phải thay lốp xe cho ký chủ!]
Vừa nghe đã biết lợi hại rồi!
Giang Phỉ nôn nóng cùng Lục Dục đến nhà kho siêu thị xem xe.
Một chiếc xe nhà di động màu vàng chói lọi đập vào mắt hai người.
Nó to gấp đôi con Unimog.
Đồ điện gia dụng trên xe cần gì đều có hết, phòng ngủ còn có cửa riêng.
Sô pha trong phòng khách ít nhất có thể cho ba đến bốn người ngủ.
Còn có một gác xép tầng hai nữa.
Độ cao rất thấp, Giang Phỉ với chiều cao một mét bảy treo lên đó chỉ có thể cúi người.
Nhưng hơn ở chỗ không gian lớn, có thể chứa được bảy đến tám người trưởng thành cùng ngủ.
Bình thường lúc đóng kín có thể coi như phòng ngủ nhỏ.
Lúc thời tiết đẹp có thể chọn chế độ mở trần xe, coi chỗ này thành ban công để hóng gió, làm tiệc nướng.
Đây mới là xe nhà di động nên có trong tận thế chứ!
Giang Phỉ cảm thấy Unimog không còn thơm nữa.
Cô leo xuống khỏi gác xép, khóe miệng không thể đè xuống nổi.
“Ngày mai chúng ta lái con xe này đến Vũ thành.”
“Được.” Lục Dục tự giác đi lấy xăng đổ đầy cho xe nhà di động.
Giang Phỉ leo lên xe để một ít đồ trang trí sau đó dẫn Lục Dục ra khỏi siêu thị.