Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhân lúc trời tối không người, cô đi ra bãi đỗ xe đổi con Unimog thành xe nhà di động siêu lợi hại, thuận tiện nhét đầy vật tư vào trong nhà bếp và tủ.
Nước sơn vàng chóe còn hơi phát sáng trong đêm.
Quá gai mắt!
Đợi có thời gian phải đổi sang màu sơn khiêm tốn hơn một chút mới được.
11:00 trưa ngày hôm sau.
Cách lúc xuất phát vẫn còn nửa tiếng nữa, ba người Giang Phỉ mang thực phẩm và đồ uống xuống dưới tầng trước.
Ngay khi nhìn thấy con xe nhà di động sang trọng ở bãi đỗ xe, Tiêu Sơ Hạ than thở với Giang Phỉ: “Chị gái, cô mau nhìn con xe nhà di động này xem, bắt mắt quá đi mất, lái ra ngoài chắc chắn có đến 80% khả năng bị cướp.”
Ngay sau đó, Giang Phỉ lôi chìa khóa xe ra, xe nhà di động vàng chóe tít tít hai tiếng, mở cửa ra.
Tiêu Sơ Hạ: “…”
“Đây là… xe của chúng ta hả?”
“Ừm, tối qua Mạc Ngôn An mang tới, nói hệ số an toàn rất cao.” Giang Phỉ há miệng bịa chuyện, sau đó giới thiệu về xe nhà siêu lợi hại với cô ta.
Tiêu Sơ Hạ vốn còn lo quá mức bắt mắt lập tức không còn sợ nữa.
Ngay cả cháy nổ còn không ảnh hưởng đến nó được thì thôi, ai có thể cướp được xe của bọn họ nữa?
11:20, đội của Mạc Ngôn An đã đến.
Một chiếc xe nhà di động việt dã hạng nặng, năm chiếc xe việt dã, tổng cộng hơn hai mươi người, trang bị vũ khí đầy đủ.
Để tránh dẫn đến nghi ngờ, Mạc Ngôn An nói với bên ngoài là sẽ đến Xương Hải khảo sát, muốn cải tạo nơi đó thành căn cứ chi nhánh của Bắc Kinh.
Chú Lưu bước xuống khỏi xe nhà di động và đưa ba chiếc bộ đàm cho Giang Phỉ.
“Đây là bộ đàm mà nhà họ Mạc nghiên cứu phát triển ra, khoảng cách liên lạc trong vòng một trăm cây.”
“Cậu chủ nói nếu các cô thiếu vật tư thì có thể đến xe của cậu ấy lấy.”
Trước khi đi, chú Lưu không khỏi liếc mắt nhìn chiếc xe vàng chóe mà Giang Phỉ đang lái.
Trước đây ông ta không nên nói con xe thể thao của Vưu Thừa Vũ khoa trương, nhìn con xe của Giang Phỉ mà xem, đã có thể làm chói lòa mắt người khác được rồi.
11:30, đoàn người khởi hành.
Lục Dục lái xe đi theo đằng sau xe của Mạc Ngôn An.
Bọn họ vừa lái ra đường thì một chiếc xe thể thao màu đỏ đỗ ngay ở cổng khách sạn.
Vưu Thừa Vũ mặc bộ tây trang màu hồng phấn cao cấp, giơ tay vuốt mái tóc đã được chuốt keo, ôm một bó hoa hồng to ở trên ghế lên.
Theo đuổi phụ nữ là nghề của anh ta rồi.
Lát nữa lấy danh nghĩa xin nghĩa để mời Giang Phỉ đi ăn cơm, lại lái xe chở người đi hóng gió, mượn cơ hội tiếp xúc thân mật một phen, đảm bảo sẽ khiến cô chết mê chết mệt.
Vưu Thừa Vũ hùng hổ đi vào trong khách sạn hỏi nhân viên phục vụ ở quầy lễ tân: “Giang Phỉ ở phòng nào?”
“Cô Giang đã đi cùng cậu chủ Mạc tới Vưu thành rồi.”
Vưu Thừa Vũ: “?”
Vậy chẳng phải anh ta ăn diện uổng công một phen rồi sao?
Đệt!
…
Nhiệt độ đã tăng lên 25℃, đá bên ngoài căn cứ đã tan chảy trông như cháo đá, nước đọng không sâu.
Gầm xe của đoàn đội đều cao nên không ảnh hưởng đến việc di chuyển.
Thi thoảng sẽ gặp phải dân đói chặn đường, hoàn toàn không cần đám người Giang Phỉ phải ra tay mà người của Mạc Ngôn An sẽ trực tiếp cầm súng máy giải quyết.
Chỉ mất hai ngày đã thuận lợi đến Vũ thành.
Vì các loại thiên tai mf chỗ này đã biến thành một thành phố trống.
Đội của Mạc Ngôn An dừng lại dưới chân một ngọn núi ở ngoại ô thành phố, cậu ta kêu đám người chú Lưu nghỉ ngơi đợi tại chỗ rồi đi một mình đến xe nhà di động của Giang Phỉ.
Không ngờ bên trong xe nhà di động lại rỗng rãi và sang trọng, vật liệu sử dụng thoạt nhìn còn tốt hơn cả của cậu ta, Mạc Ngôn An mới tò mò hỏi: “Chị Giang Phỉ, chiếc xe này làm tốn hết bao nhiêu tiền vậy?”
Tiêu Sơ Hạ ngồi trên sô pha hoang mang: “Không phải cậu tặng xe cho chị gái sao?”
Giang Phỉ ho nhẹ một tiếng.
Mạc Ngôn An lập tức hiểu ý của cô bèn che giấu giúp: “Tôi giao chuyện tặng xe cho cấp dưới làm.”
“Tôi kêu bọn họ chọn một chiếc xe nhà di động tốt nhất rồi sửa thành kiểu mà chị Giang Phỉ thích, nhưng ai ngờ lại sửa thành bắt mắt như vậy, khiến tôi không nhận ra nổi xe của mình luôn.”
“Nước sơn của chiếc xe này xấu quá.”
Tiêu Sơ Hạ không hề nghi ngờ lời nói của cậu ta mà còn tán đồng: “Nước sơn là thứ thất bại duy nhất của con xe này, vừa quê vừa chói mắt nữa chứ.”
“Trở về tôi nhất định sẽ dạy dỗ lại bọn họ.” Mạc Ngôn An phối hợp đáp rồi chuyển chủ đề: “Chị Giang Phỉ, đoạn đường tiếp theo chúng ta phải đi bộ rồi.”