Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Lái xe trong núi sẽ không an toàn.”

“Sơ Hạ, cô ở lại trên xe, khóa kỹ cửa xe lại đợi chúng tôi về.” Giang Phỉ lấy một khẩu súng tiểu liên trong tủ ra đưa cho Tiêu Sơ Hạ, sau đó cô lại lấy hai khẩu súng máy, chia cho Lục Dục một khẩu rồi mới xuống xe.

Thấy Lục Dục cũng đi theo, Mạc Ngôn An đi đến bên cạnh Giang Phỉ, nhỏ giọng hỏi: “Anh ta đáng tin không?”

“Luc Dục rất kín miệng, sẽ không nói những chuyện không nên nói ra, anh ấy còn hiểu về bí mật của tôi hơn cậu.”

Nghe thế, Mạc Ngôn An mới yên tâm, đi ở đằng trước dẫn đường cho hai người.

Khoảng hơn một tiếng sau, ba người mới đến sườn núi của một ngọn núi nào đó.

Lúc gần đến cửa hang núi, đột nhiên nghe thấy tiếng trò chuyện ở bên trong.

Ba người lập tức trốn đi.

“Có ai mang thuốc nổ không? Cái cửa ghẻ này chắc như cửa lớn của kho bạc ngân hàng ấy, lại còn nối điện, tao không có cách nào mở ra được.”

“Mày ngu thế, chúng ta đang ở trong hang núi, dùng bom rồi mày với tao còn sống được nữa chắc, bị chôn luôn một thể rồi bố ạ.”

“Hay là chúng ta quay về tìm Sóc giúp đi? Cậu ta am hiểu mở mấy loại cửa này nhất đấy.”

“Đi đi đi.”

Nghe ra giọng của một người trong số đó là ai, Lục Dục vội vàng ngăn cản Giang Phỉ định nổ súng: “Tôi nhận ra bọn họ, là người của tổ chức chúng tôi.”

Vừa dứt lời, ba người trong hang núi đã bước ra ngoài, phát hiện ra có người đang trốn bên ngoài hang núi, bọn họ theo bản năng giơ súng lên, nhưng khi nhìn thấy rõ mặt của Lục Dục, người đàn ông để râu quai nón dẫn đầu chợt sững sờ.

“Hắc Xà?”

“Sao cậu lại ở đây?”

Râu quai nón mừng rỡ đi qua đó vỗ lên vai Lục Dục: “Đã nửa năm rồi chúng tôi không gặp được cậu, thằng nhãi nhà cậu vẫn đẹp trai như thế.”

“Có đẹp trai đến đâu cũng không bằng một phần mười của chú Tưởng.” Lục Dục trêu đùa một câu rồi nói: “Tôi với bạn tới đây lấy đồ, chú Tưởng, các chú ở đây làm gì thế?”

“Động vật ở Vưu thành nhiều, tôi dẫn người tới đây săn bắt cải thiện thức ăn nhưng nửa đường phát hiện ra cái hang động này, còn có cửa lớn bảo vệ nữa chứ, cảm thấy chắc hẳn bên trong sẽ có đồ tốt nên tôi mới định cùng các anh em mở ra.”

“Cửa đó là cậu lắp hả?”

“Không, là bạn tôi.” Lục Dục chỉ về phía Mạc Ngôn An ở đằng sau.

Chủ nhân của cánh cửa đã tới rồi, đối phương còn là người quen của Lục Dục nên chú Tưởng cũng hủy bỏ luôn suy nghĩ cạy cửa.

“Hiếm khi gặp nhau, lát nữa có về thăm Xương Hải không?”

“Chúng tôi đã xây dựng thành phố ngầm rồi, không kém hơn mấy căn cứ của phía chính phủ đâu.”

Lục Dục vui vẻ đồng ý.

Có nhiệm vụ đi săn trên người, chú Tưởng để lại địa chỉ cho Lục Dục rồi dẫn các anh em đi mất.

Nhìn thấy hình xăm trên cổ ba người, Mạc Ngôn An nổi lên lòng tò mò nhưng cũng không thăm dò thân phận của Lục Dục.

Việc cấp bách nhất hiện giờ là lấy đồ bên trong hang động đã.

Cậu ta đi vào trong hang động cùng Giang Phỉ và Lục Dục.

Phía cuối đường là một cánh cửa chống trộm bằng thép không gỉ.

Thiết bị quét tròng đen trên cửa đã bị chú Tưởng mở ra ban nãy.

Mạc Ngôn An đi qua quét tròng đen, ngay sau đó lại lôi một chiếc chìa khóa đặc biệt ra, tìm được lỗ khóa ẩn giấu dưới đấy để cắm vào.

Tiếng cạch cực kỳ nhỏ vang lên, cánh cửa chống trộm bằng thép không gỉ mở ra.

Đèn tường treo hai bên cầu thang của thông thạo xuống lòng đất tự động sáng lên.

Trong mắt Giang Phỉ lóe lên vẻ kinh ngạc: “Chỗ này vẫn luôn có điện sao?”

“Ừm, tài nguyên mà tôi để lại trước đó chỉ đủ dùng đến ngày mùng 1 tháng 7 năm nay.”

“Cho nên khi đó tôi ở đồn trú an toàn mới hẹn cô muộn nhất là cuối tháng sáu.”

Mạc Ngôn An nhìn về phía Lục Dục: “Anh ở bên ngoài đợi chúng tôi, đừng cho bất cứ người nào qua đây, tôi với chị Giang Phỉ xuống dưới.”

Lục Dục ừm một tiếng, anh ôm súng máy với vẻ không để tâm.

Hàng xóm đã nói với anh rồi, mục đích của chuyến đi lần này chính là lấy hàng giúp Mạc Ngôn An.

Lúc đầu anh cho rằng là bảo vệ sự an toàn của đối phương đi lấy một vài món đồ quý giá, nhưng bây giờ xem ra… cũng không phải như vậy.

Anh đã từng thấy loại nhà kho được xây dựng trong núi như vậy rồi, diện tích rất lớn, có thể chứa được hơn mười nghìn tấn vật tư, mà Mạc Ngôn An lại chỉ dẫn theo mỗi mình hàng xóm.

Lúc ở trên xe nhà di động cậu ta còn chủ động che giấu giúp hàng xóm để lừa Tiêu Sơ Hạ.