Mạt Thế Thiên Tai: Ta Dựa Vào Siêu Thị Nuốt Vàng Nằm Thẳng

Chương 469. Lục Dục giàu đến mức khiến Giang Phỉ khó mà tưởng tượng ra được

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trên xe chỉ có một mình chú Lưu.

Đóng cửa xe lại, chú Lưu hỏi: “Cậu chủ, tại sao cậu lại muốn dẫn cô Giang đến kho vũ khí của nhà họ Mạc?”

Ông ta là người duy nhất biết về kho vũ khí ngoại trừ Mạc Ngôn An và gia chủ của nhà họ Mạc ra.

“Cô ấy có bạn có thể vận chuyển vũ khí về Bắc Kinh giúp tôi, hơn nữa sẽ không bị bất cứ một người nào phát hiện ra.”

“Nếu cha tôi hỏi đến, ông cứ nói câu này của tôi cho ông ấy nghe.”

Dứt lời, cậu ta đi vào phòng ngủ để ngủ trưa.

Bộ dáng không muốn nói nhiều đó khiến chú Lưu tò mò nhưng cũng không dám qua hỏi, trong lòng khó tránh khỏi thì thầm.

Rốt cuộc bạn của cô Giang có lai lịch thế nào? Chuyện mà nhà họ Mạc không làm được nhưng bọn họ lại có thể làm được?

Ăn cơm xong, ba người Giang Phỉ tách khỏi đội ngũ của Mạc Ngôn An.

Lục Dục lái xe chở bọn họ đến một trang viên hoang vắng.

Cổng lớn đổ rầm dưới đất, không biết là bị ai húc vào.

Trang viên và nông trường đều phải chịu sự xâm lấn của châu chấu, cộng thêm có người sống sót đi ngang qua vào đây lục tìm vật tư nên đã tan nát không còn ra hình dạng gì.

Ngược lại, căn biệt thự ba tầng của trang viên vẫn nguyên vẹn không hao tổn gì.

Cửa chống trộm đóng chặt, bên trong cửa sổ kéo kín rèm nên không thấy được gì bên trong.

Biệt thự giống với căn nhà của Tô Lưu Viễn, đều được xây dựng bằng nguyên vật liệu đặc biệt, có thể phòng động đất và cháy nổ, kháng bão táp và địa chấn.

Những người khác hoàn toàn không vào và cũng không có cách nào phá hỏng được ổ khóa.

Lục Dục lôi chiếc chìa khóa vẫn luôn mang theo bên mình ra, mở cửa rồi bước vào.

Một mùi hôi thối phả thẳng vào mặt.

Điện nước bên trong phòng đã bị cắt hết.

Toàn bộ nước trong bể cá lớn chạm đất ở phòng khách đã bốc hơi hết, chỉ còn lại mấy con cá khô và thối um nằm dưới đáy bể.

Đồ trong tủ lạnh đều đã thối rữa, nước thối chảy ra cũng đã bị gió hong khô, dấu vết sẫm màu còn sót lại đọng trên sàn nhà trắng tinh.

Tất cả rau xanh và hoa quả ở trong nhà bếp cũng đã mốc meo mọc nấm.

Ba người mở cửa sổ ra cho thoáng khí.

Giang Phỉ quay về xe nhà di động đỗ ngoài cửa để lấy ba chiếc khẩu trang, ba đôi găng tay và một cuộn túi nilon.

Trang bị võ trang đầy đủ xong, bọn họ ném bỏ số hoa quả và rau xanh đã mốc meo và biến chất.

Về phần tủ lạnh và bể cái, bọn họ thật sự không có dũng khí dọn dẹp mà trực tiếp đi lên tầng hai.

Tầng này tổng cộng có năm căn phòng, một thư phòng, một phòng tập gym, ba phòng còn lại được Lục Dục sửa thành nhà kho, tùy tiện mở một cánh cửa phòng ra, bên trong chất không ít thùng các tông.

Giang Phỉ tò mò mở một thùng các tông ra, suýt chút nữa thì xây xẩm mặt mày.

Kim cương đầy ắp bên trong, mà viên nào cũng phải to như quả trứng chim cút.

Lại nhìn sang cái thùng bên cạnh, toàn là đá quý màu sắc rực rỡ.

Cuối cùng thì cô cũng hiểu tại sao đồng đội lại coi thường đống trang sức châu báu kia rồi.

Nếu cô có nhiều kim cương và ngọc thạch như vậy cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn mấy thứ bên ngoài làm gì!

Tiêu Sơ Hạ cũng trợn tròn mắt há hốc mồm.

Một lúc sau cô ta mới bình tĩnh lại được và yếu ớt hỏi: “Anh Lục, anh tùy tiện ném kim cương với đá quý của mình vào thùng các tông như vậy sao…?”

“Tôi thậm chí còn cảm thấy mình có thể mua được luôn đó.”

“Không, có vài thứ tốt hơn thì tôi sẽ để riêng.” Lục Dục đi đến cái tủ trong góc và lấy hai chiếc hộp nhung tơ ra.

Trong một hộp đựng kim cương màu to bằng quả trứng bồ câu, một hộp là ngọc bội và đá quý có chất lượng thượng thừa.

“Các cô cứ chọn mấy thứ mà thích nhé, sau này về bảo Tô Lưu Viễn làm thành trang sức cho các cô.”

“Cảm ơn anh Lục!” Tiêu Sơ Hạ hào hứng bắt đầu chọn đồ.

Giang Phỉ lại không cảm thấy có hứng thú đối với mấy thứ này nên cô chẳng lấy gì hết.

Nhân lúc Tiêu Sơ Hạ bị trang sức đá quý thu hút, Lục Dục ra hiệu cho Giang Phỉ sang căn phòng bên cạnh, anh nhỏ giọng bảo: “Trong mấy cái thùng kia là vàng và trang sức vàng, cô cất đi.”

Giang Phỉ cất hết tất cả vào trong siêu thị.

[Tinh… kiểm tra được vàng: 1.100.000 gam.]