Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Để ý thấy có hai chiếc thùng đựng tiền giấy của các nước khác nhau, Giang Phỉ nhướng mày: “Làm lính đánh thuê kiếm được lắm sao?”
Đồng đội giàu đến mức cô khó mà tưởng tượng ra được.
“Cũng tạm, ngoại trừ tiền thù lao của chủ thuê thì chúng tôi còn tìm đến nhà của mục tiêu nhiệm vụ, thấy đồ tốt là mang về.”
“Lâu dần cứ đồ tích trữ cũng nhiều lên, hoàn toàn tiêu không hết.”
“Tôi dẫn cô lên tầng.” Lục Dục và Giang Phỉ nối đuôi nhau đi lên tầng trên.
Tầng ba là phòng ngủ, phòng thay đồ và cả kho vũ khí của anh.
Súng ống đạn dược đủ kiểu khác nhau được bày trên các giá trong nhà kho.
Khỏi cần Lục Dục nói, Giang Phỉ đã cất hết vào trong nhà kho siêu thị, bao gồm cả những vật tư khác, còn có cả giày dép và quần áo của đồng đội nữa.
Không còn gì để lấy nữa, hai người mới đi xuống tầng.
Tiêu Sơ Hạ vừa mới chọn kim cương xong.
Một viên màu hồng và một viên màu lam.
“Anh Lục, số còn lại phải làm sao đây?”
“Để ở đây cũng đáng tiếc quá.”
“Sau này có thời gian sẽ quay về lấy sau, giờ chúng ta xuống thành phố ngầm.” Lục dục lén lút liếc mắt ra hiệu cho Giang Phỉ.
Giang Phỉ lập tức hiểu ngay, cô cố tình rớt lại cuối cùng để nhanh chóng cất hết toàn bộ đồ trong ba căn phòng vào nhà kho siêu thị.
Ngay cả thư phòng và phòng tập gym cũng không bỏ qua, chỉ thiếu mỗi giấy dán tường là không mang đi được.
Không thể không thừa nhận mua sắm không đồng ở nhà của đồng đội vẫn rất sung sướng.
Lục Dục đóng cửa sổ lại, khóa kỹ cổng chính rồi dựa theo địa chỉ mà chú Tưởng để lại, lái xe tới lối ra vào của thành phố ngầm.
Đó là một câu lạc bộ hoang phế.
Đám người Giang Phỉ vừa xuống xe, hai người đàn ông đứng canh gác ở cổng câu lạc bộ lập tức giơ khẩu súng máy trong tay lên.
“Các người là ai? Tới chỗ này muốn làm gì?”
“Lính đánh thuê cũ của Ám Dạ, Hắc Xà, nhận được lời mời của chú Tưởng tới thành phố ngầm.”
Lục Dục vừa dứt lời thì một người đàn ông trong số đó cố gắng kiềm chế cơn kích động mà hỏi: “Vậy anh đọc ám hiệu của Ám Dạ đi.”
“Đêm tối sắp kết thúc, bình minh sắp đến.”
“Đúng là anh Hắc thật rồi.” Người đàn ông giống như người hâm mộ gặp được thần tượng, khẩn trương đến mức xoa tay: “Em còn tưởng cả đời này sẽ không được gặp anh nữa chứ.”
Một người đàn ông nhỏ gầy khác lộ ra vẻ mặt khó hiểu: “Anh ta là ai vậy?”
“Cậu vừa mới tới nên không biết đây chính là người đứng đầu danh sách hàng năm của chúng ta ngày trước đó.”
“Ôi chao, lát nữa tôi sẽ kể với cậu sau.”
“Anh Hắc, mời anh vào.”
Người đàn ông ân cần nhập vân tay và mở cổng lớn: “Mặt đất cách thành phố ngầm vẫn còn một đoạn nữa, anh Hắc, các anh lái xe xuống dưới đi.”
Đám người Giang Phỉ leo lên xe nhà di động.
Lục Dục lái xe vào trong câu lạc bộ.
Đường hầm là đường cong, lái khoảng hai ba phút là phải cua một đoạn, Giang Phỉ với Tiêu Sơ Hạ chóng hết cả mặt mà Lục Dục vẫn như người bình thường, một đường đi thẳng xuống.
Khoảng hơn mười phút sau mới biến thành con đường thẳng.
Một cánh cổng hàng rào chặn nhà xe di động.
Bộ đàm của thủ vệ bên này đã nhận được tin tức từ mặt đất nên không kiểm tra thân phận của ba người Giang Phỉ nữa, cứ thế mở cổng cho vào.
“Trong thành phố ngầm nghiêm cấm sử dụng phương tiện giao thông, các anh có thể đỗ xe trong bãi để xe bên kia.”
Lục Dục lái xe qua đó, chọn một vị trí hẻo lánh để đỗ lại.
Vừa xuống xe đã cảm giác được không khí âm u lạnh lẽo, thấp thoáng còn kèm theo mùi ẩm thấp nhẹ.
Giang Phỉ quay về xe, mượn sự che chắn của tủ để lấy ba chiếc áo khoác gió dày từ nhà kho siêu thị ra.
Hai chiếc kiểu nữ màu đen và một chiếc kiểu nam cũng màu đen.
Cô chia cho Lục Dục và Tiêu Sơ Hạ mặc vào, còn mình đeo thêm một chiếc khẩu trang nữa.
Khóa xe lại, ba người đi về nơi sáng ánh đèn.
“Chị gái, vừa rồi tôi đọc tấm bảng dựng ở bãi đỗ xe kia, người ra ngoài không cần kiểm tra thân phận, chỉ có người đi vào mới cần thôi…”
Giọng của cô ta tắt ngúm, bàng hoàng nhìn tất cả mọi thứ trước mặt.
Công trình kiến trúc ở đây gần như không khác gì với những thứ mà cô ta đã nhìn thấy trên mặt đấy.
Hoàn toàn là một Xương Hải phiên bản thu nhỏ.
Điểm khác biệt ở đây là không có tòa nhà cao tầng, cùng lắm cũng chỉ đến hai tầng thôi.
Vị trí mà bọn họ đang đứng hiện nay là một con phố thương mại.