Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hàng quán hai bên còn sáng ánh đèn neon ở cửa, rực rỡ sắc màu.
Có những cửa hàng nhỏ thường thấy trước khi tận thế như cửa hàng tạp hóa, tiệm đồ ăn vặt, quán đồ ăn nhanh…
Đám người Giang Phỉ đi như đi dạo, hàng hóa được bày bán trong cửa hàng không đầy đủ, phần lớn đều đã quá hạn rồi.
Trong quán đồ ăn nhanh bán bánh côn trùng, bánh thịt chuột và mấy loại bánh thịt không rõ là gì.
Phương thức trao đổi là vật đổi vật.
Người đi đường qua lại cũng không nhiều nhưng trạng thái tinh thần của người nào cũng rất tốt, không giống từng bị đói.
Ở ven đường còn có bản đồ của toàn bộ thành phố ngầm.
Tổng cộng có ba tầng.
Tầng -1 là cửa hàng, khu dân cư của người sống sốt, phòng khám.
Tầng -2 là chỗ cư trú của lính đánh thuê, sân huấn luyện, vườn hoa quả, viện nghiên cứu, xưởng sản xuất, trang trại nuôi trồng, lò mổ.
Tầng -3 chỉ viết đúng ba chữ “khu vực cấm.”
Giang Phỉ không khỏi nhìn về phía Lục Dục: “Tổ chức của anh thật sự chỉ là một đoàn lính đánh thuê thôi sao?”
Không chỉ xây dựng hẳn một thành phố ở dưới lòng đất mà cơ sở hạ tầng còn đầy đủ.
Sợ rằng tổ chức này quá nghịch thiên rồi!
Lục Dục gật đầu: “Trước đây chúng tôi thường xuyên ở nước ngoài, đến mấy năm trước mới chuyển về Xương Hải.”
“Tôi nhớ lúc tôi còn ở Ám Dạ, chỗ này tổng cộng có hơn mười nghìn người.”
“Một phần ba trong số này là nhân tài số một số hai ở các quốc gia.”
Nhớ ra bột thuốc đặc biệt, thuốc đặc hiệu mà tổ chức của Lục Dục phát minh ra, Giang Phỉ không còn cảm thấy khó hiểu nữa.
Dù sao thuốc của Ám Dạ thậm chí còn có thể áp chế được virus chưa biết thì thôi, xây một thành phố ngầm có tính là gì?
“Chị gái, anh Lục, bây giờ chúng ta đi đâu đây?”
Hai người còn chưa kịp mở miệng thì một tiếng cười đê tiện đã vang lên.
“Ồ, các cô là người sống sót mới tới sao?”
Một người đàn ông béo ú liếc mắt nhìn qua nhìn lại cơ thể của Giang Phỉ và Tiêu Sơ Hạ.
“Cô em trông thật xinh đẹp, các cô vừa tới đây lạ nước lạ cái, không bằng để anh dẫn các cô đi dạo một phen ha.”
Nói rồi, người đàn ông giơ tay định kéo Giang Phỉ nhưng đột nhiên cổ tay bị nắm chặt.
“Đau đau đau! Thả tao ra!”
Lục Dục trở tay, dùng sức ấn một cái.
Rắc một tiếng, kèm theo đó là tiếng kêu thảm thiết đầy đau đớn của người đàn ông mập, kêu cứ như heo bị chọc tiết vậy.
“Cút.”
“Mẹ kiếp… dám ra tay ở thành phố ngầm, mày xong đời rồi!”
Tên đàn ông mập lảo đảo chạy ra đầu đường rồi gân cổ hét lên: “Cứu tôi với! Có người tới thành phố ngầm gây chuyện!”
Còn chưa tới một phút đã có mấy người đàn ông cầm súng mặc đồ rằn ri chạy tớ.
Người đàn ông dẫn đầu có vóc dáng nhỏ gầy, làn da ngăm đen, để râu chữ bát, chẳng hiểu sao lại trông hơi buồn cười.
“Ai dám gây rắc rối ở thành phố ngầm?”
“Chính là bọn chúng!” Tên đàn ông mập giơ tay chỉ.
Người dẫn đầu hoảng hốt dụi mắt mình, vẻ mặt cực kỳ khó tin: “Anh Lục?”
Lục Dục vừa cười vừa chào hỏi: “Đã lâu không gặp, Sóc.”
Trước đây ở trong căn cứ, Sóc chơi rất thân với anh và Tô Lưu Viễn, chuyên phụ trách đuổi giết và bảo vệ tổ chức.
Tên đàn ông mập hoang mang: “Mấy người biết nhau sao?”
“Phí lời, lần sau còn báo tin giả cẩn thận tao cắt lưỡi mày.” Sóc mất kiên nhẫn đuổi tên đàn ông mập đi rồi vội vàng chép miệng, quan sát Lục Dục.
“Một năm trời không có tin tức của anh, hóa ra anh vẫn chưa chết à.”
“… Nhờ phúc của cậu, có hai lần tìm được đường sống trong chỗ chết.” Lục Dục hỏi ra nghi vấn vẫn luôn đè nén trong đáy lòng: “Năm ngoái tôi rời khỏi tổ chức, dựa theo quy tắc phải trốn thoát một tháng đuổi giết, nhưng tại sao quá thời gian rồi mà vẫn còn người tới giết tôi?”
“Anh Lục, anh biết đấy, khi đó thông tin liên lạc đứt hết, rất khó liên lạc được với các anh em!”
Lục Dục mỉm cười nói với Giang Phỉ: “Các cô ở đây đợi tôi một lúc, tôi phải đi xử lý ít việc.”
“Lâu như vậy không gặp, chúng ta nói chuyện một lúc đi.” Lục Dục giơ tay khoác vai Sóc, cưỡng chế dẫn người đi vào trong góc.
“Không phải chứ, anh Lục, bây giờ em là đội trưởng đội bảo vệ, thành phố ngầm có quy tắc không thể ra tay… á!”
Giang Phỉ lặng lẽ chắn tầm nhìn của Tiêu Sơ Hạ.
Hơi bạo lực, không thích hợp cho nhóc lắm mồm xem.