Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đợi Lục Dục và Sóc quay về thì Sóc đã mặt mũi bầm dập, khóe miệng còn rướm máu tươi, hai mắt rưng rưng lệ.

Anh Lục vẫn chó như thế!

Không hài lòng là đánh người!

“Vất vả lắm anh mới về đây, em dẫn anh đi gặp đại ca nhé, hai vị này là?”

Lục Dục: “Bạn tôi, Giang Phỉ, Tiêu Sơ Hạ, đáng tin.”

Nhìn hai nữ sinh, một người đáng yêu nhỏ nhắn, một người xinh đẹp lạnh lùng, Sóc cười khà khà.

Thật có diễm phúc quá.

Nhưng anh ta không dám nói vì giờ mặt vẫn còn đang đau.

Sóc dẫn đường cho bọn họ, vừa đi vừa giới thiệu về thành phố ngầm.

Lúc này, ba người Giang Phỉ mới biết sau khi trận hồng thủy kết thúc, Ám Dạ đã đi đến hợp tác với người sống sót ở Xương Hải, bắt đầu xây dựng thành phố ngầm, đến đầu năm nay mới hoàn thành công trình.

Nhưng thiên tai liên tiếp giáng xuống, các đồng chí ở Xương Hải đã chết và bị thương hơn phân nửa vì bảo vệ người sống sót, Ám Dạ cũng thiệt hại không ít người.

Người quản lý đã chết trong trận bão cát, đám người như rắn mất đầu, các đồng chí còn lại đều gia nhập vào Ám Dạ, do đại ca Cố Vân Sơn thống nhất quản lý.

Toàn bộ thành phố ngầm chỉ có thể dung nạp được năm mươi nghìn người.

Ngoại trừ hơn hai mươi nghìn người hiện có trong Ám Dạ ra thì những người khác đều là người sống sót ở Xương Hải.

Cố Vân Sơn sống ở tầng -2.

Dọc theo đường đi có người trong tổ chức nhận ra Lục Dục, đều chào hỏi và hàn huyên với anh một cách nhiệt tình và kính trọng.

Giang Phỉ nhạy cảm phát hiện ra sự sợ hãi của mấy người này mới tò mò hỏi Lục Dục: “Anh đã từng làm gì bọn họ rồi?”

“Tôi cảm thấy bọn họ đều hơi sợ anh.”

Lục Dục thong thả đáp: “Có khả năng vì lâu quá rồi không nhìn thấy tôi nên kích động chăng, chứ nhân duyên của tôi ở trong tổ chức rất tốt.”

Sóc đi đằng trước suýt chút nữa thì bật cười.

Ám Dạ chú trọng kẻ mạnh là vua, anh Lục quanh năm chiếm hạng nhất trên bảng xếp hạng thực lực hiển nhiên sẽ có người không phục mà tới khiêu khích rồi.

Vì thế tên nào cũng ăn một trận đòn no.

Ngoài mặt anh Lục giống một công tử ôn nhuận như ngọc, nhưng trên thực tế tính cách lại rất tệ, người nghi ngờ anh thì ăn đòn, chế giễu khinh thường cũng ăn đòn, cướp nhiệm vụ cũng ăn đòn nốt.

Dù sao ai dây vào anh cũng bị ăn đòn.

Hơn phân nửa người trong tổ chức đã từng bị anh đánh.

Ai gặp mà chẳng sợ?

Không muốn bị ăn đòn nên Sóc rất tự mình biết mình, không ho he một câu nào hết, chỉ dẫn ba người Giang Phỉ đến một căn nhà hai tầng.

Người đàn ông ngồi trên ghế sô pha đọc sách khoảng hơn ba mươi tuổi, đeo một cặp kính gọng vàng, khí chất nho nhã, đó chính là lãnh tụ của Ám Dạ, Cố Vân Sơn.

Hoàn toàn khác hẳn với vẻ thô kệch mà Giang Phỉ và Tiêu Sơ Hạ đã tưởng tượng ra.

“Đại ca, anh mau xem ai tới này?”

Cố Vân Sơn ngẩng đầu lên, vẻ mặt chợt sững sờ sau đó đứng bật dậy, sải bước đi đến bên cạnh Lục Dục, đấm một quyền vào lồng ngực đối phương.

“Thằng nhãi này, cuối cùng cậu cũng biết về thăm nhà rồi à, Lưu Viễn đâu? Cậu ta không ở chung với cậu sao?”

“Tô Lưu Viễn đang ở đồn trú an toàn tại thành phố Thanh Dương.”

Lục Dục giới thiệu Giang Phỉ và Tiêu Sơ Hạ với Cố Vân Sơn.

“Chào các cô, tôi là đại ca của Tiểu Dục, Cố Vân Sơn.”

Tiêu Sơ Hạ: “Hai người là anh em sao?”

“Tôi với Tiểu Dục là anh em kết nghĩa, chứ không phải kiểu quan hệ có huyết thống mà cô nghĩ đâu.”

Cố Vân Sơn rót nước cho ba người họ, sau đó giải thích ngắn gọn về mối quan hệ giữa anh ta và Lục Dục.

Mới đầu là khen ngợi thực lực của Lục Dục đến sau này tiếp xúc thấy không tệ, lại từng cứu anh ta mấy lần nên mới nhận đối phương làm em trai kết nghĩa.

Đuổi giết là chuyện không có cách nào khác, phải đi theo quy tắc.

Cho dù có là anh em và bạn bè thì cũng không thể phá hỏng được.

“Mấy đứa thích ăn gì để tôi cho người đi làm.”

Lục Dục: “Không cần đâu anh Cố, lúc bọn em tới đã ăn cơm rồi.”

“Vậy nếu mấy cậu không vội đi thì ở lại đây thêm một ngày đã.”

“Đã lâu lắm rồi anh không gặp cậu, buổi tối phải ăn bữa cơm chung mới được.”

Tiểu Dục là người kế nghiệp mà anh ta coi trọng nhất.

Trước đây không liên lạc được với đối phương, còn bây giờ người đã về rồi, nhất định phải nghĩ đủ mọi cách để giữ Tiểu Dục lại.

Lần này Lục Dục không từ chối nhưng trong lòng lại nghĩ chuyện khác.