Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cố Vân Sơn kêu Sóc dẫn bọn họ đến chỗ ở, hẹn buổi tối gặp nhau.
Bước ra khỏi căn nhà hai tầng, Lục Dục thản nhiên nói với Sóc: “Cậu nói địa chỉ cho chúng tôi, chúng tôi tự qua được.”
“Tôi muốn dẫn các bạn đi dạo quanh thành phố ngầm một lúc.”
Sóc chỉ đường cho anh rồi lên tầng -1 tiếp tục đi tuần.
Lục Dục lại không đến căn nhà đó ngay mà đưa chìa khóa xe nhà di động cho Tiêu Sơ Hạ: “Tôi với Giang Phỉ phải đến chỗ khác, cô về xe nhà đợi chúng tôi trước, nếu có người bắt nạt cô thì cứ đọc tên tôi.”
“Nhớ là đừng để bị Sóc nhìn thấy.”
“Hai người chú ý an toàn đó.” Tiêu Sơ Hạ cầm chìa khóa rời đi.
Giang Phỉ thấp thoáng đoán được mục đích của Lục Dục.
Lẽ nào… định đến chỗ đó sao?
Phát hiện ra Lục Dục dẫn mình đến tầng -3, cuối cùng trái tim đang treo lơ lửng của Giang Phỉ cũng chết, cô khéo léo mở miệng: “Chỗ đó là khu vực cấm nghiêm cấm người ngoài bước vào, chúng ta đến đó cũng không hay đi…”
“Tôi không phải người ngoài, nếu tôi đoán không nhầm thì tầng -3 là nhà kho của Ám Dạ, bên trong có rất nhiều vàng và trang bị tốt không thấy được ở bên ngoài.”
Anh tới thành phố ngầm là để giúp hàng xóm nâng cấp, thuận tiện lấy thêm ít vật tư.
Liều đến chết đi sống lại vì Ám Dạ mấy năm, tổ chức vẫn còn chưa thanh toán nhiệm vụ cuối cùng mà anh đã hoàn thành trước tận thế đâu, tất cả cứ coi như thù lao của anh đi.
Vừa nghe có vàng, Giang Phỉ lập tức lấy hai chiếc mặt nạ chuyên dụng cho thổ phỉ ra: “Bây giờ đeo luôn hay lát nữa đeo?”
Lục Dục buồn cười: “Không cần ngụy trang đâu, dựa theo sự hiểu biết của tôi về tổ chức thì bọn họ sẽ không phái người canh gác tầng -3.”
“Chúng ta cẩn thận một chút, đừng để bị người nhìn thấy là được.”
Giống như Lục Dục nói, tại lối vào tầng -3 không có một bóng người mà chỉ có một cánh cửa chống trộm có mật khẩu đóng chặt.
Người sống sót đều ở tầng -1, bình thường rất ít khi xuống dưới, thành viên tổ chức ở tầng -2 cũng sẽ không phá hỏng quy tắc mà chạy lung tung.
Huống chi, khu vực cấm nằm ở tầng cuối cùng, muốn chạy thoát khỏi chỗ này cần phải băng qua hai tầng trên.
Nếu tiếng báo động vang lên, người của tầng -2 có thể bắt được tên trộm, cho nên không đáng phải lãng phí nhân lực tới canh gác tầng -3.
Trí nhớ của Sóc không tốt, thích dùng một loại mật mã đến chết, Lục Dục nhập mật mã sáu số của nhà kho tại tổ chức ngày trước.
Tít… cửa lớn mở ra.
Phiên dịch một cách hoàn hảo cái gì gọi là phòng ngày phòng đêm, khó phòng được giặc trong nhà.
Đóng cửa lại, Lục giặc nhà và Giang Phỉ đi xuống dưới.
Tầng -3 có năm nhà kho khổng lồ và hai phòng thủy canh.
Trên cửa nhà kho lần lượt dán mấy tấm bảng viết lương thực, vũ khí, trang bị, châu báu, nước uống.
Phòng thủy canh trồng rau xanh, hoa quả, thực vật hoa cảnh.
Hai người không dự định lấy lương thực với nước uống mà vào kho trang bị ở gần đó trước.
Trong nhà kho kê hơn một trăm giá hàng lớn chỉnh tề, trên mỗi một giá hàng đều dán nhãn phân biệt hàng hóa, cho nên lúc tìm cũng không tốn sức.
“Đây là áo hằng nhiệt mà tổ chức phát minh ra, có thể điều chỉnh nhiệt độ dựa theo nhiệt độ cơ thể người, từ âm năm mươi độ đến năm mươi độ chỉ cần mặc mỗi cái áo này là đủ.”
“Ngoại trừ vậy ra còn có thể phòng dao cứa và đâm thủng.”
Cái áo mà Lục Dục cầm rất mỏng, na ná áo giữ nhiệt mặc sát người.
Giang Phỉ sờ một cái áo, cảm giác mềm mại như tơ, không biết được làm từ chất liệu gì nữa.
Cô không tiện lấy nhiều mà chỉ lấy một phần mười.
Tổng cộng là 20 chiếc kiểu nữ và 30 chiếc kiểu nam.
Chỉ cần nhìn thấy đồ tốt là Lục Dục sẽ kêu Giang Phỉ cất vào nhà kho.
Toàn là trang bị lặn, phòng độc và phòng hộ.
Mấy vật tư như dầu diesel, xăng và đạn dược, Giang Phỉ đều không lấy.
Cô có nhiều mấy thứ này nên không cần thiết phải cuỗm của thành phố ngầm.
Vơ vét trang bị xong, hai người sang kho vũ khí ở bên cạnh, chỉ chọn đạn hơi cay, cung nỏ, lang nha bổng, bom thối, súng bắn đạn hạt tiêu, súng phun mà bọn họ chưa có.
Cuối cùng là tới thẳng nhà kho châu báu.
Tìm được giá hàng để khối vàng, Giang Phỉ cất hết tất cả vào trong siêu thị.
[Tinh… kiểm tra được vàng: 30.000.000 gam.]
Chuyến này đáng giá.
Thấy trên gương mặt cô hiện ra nụ cười vui vẻ, Lục Dục cũng vô thức nhếch khóe môi.