Mạt Thế Thiên Tai: Ta Dựa Vào Siêu Thị Nuốt Vàng Nằm Thẳng

Chương 474. Lục Dục dẫn một tên thổ phỉ về đây sao?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hàng xóm vui thì anh cũng vui.

Để tránh bị người phát hiện ra đồ đạc trong nhà kho thiến mất, Giang Phỉ và Lục Dục nhanh chóng chạy lên tầng -1, dự định lái xe bỏ trốn.

Nhưng lúc đến bãi đỗ xe lại nhìn thấy Tiêu Sơ Hạ đứng bên ngoài cửa xe nhà di động khóc đến độ nước mắt nước mũi tèm nhèm.

Hai người trung niên bên cạnh cô ta cũng khóc đỏ hoe cả mắt như thế.

Người đàn ông mặc tây trang nguyên bộ, gương mặt góc cạnh rõ ràng, không khó nhìn ra được vẻ anh tuấn năm xưa.

Người phụ nữ mặc đồ bộ thể thao màu xám đơn giản, dung mạo dịu dàng, gương mặt gần như đúc cùng một khuôn với Tiêu Sơ Hạ.

Giang Phỉ: “Sơ Hạ, bọn họ là?”

“Cha mẹ của tôi.”

Tiêu Sơ Hạ khịt mũi, nói: “Cha mẹ, cô ấy chính là chị gái Giang Phỉ mà con đã nói đó.”

“Còn đây là Lục Dục, anh Lục.”

Cha Tiêu và mẹ Tiêu kích động bắt tay hai người.

“Cảm ơn hai người vẫn luôn chăm sóc con gái tôi, trước tận thế chúng tôi đang ở nước ngoài, vất vả lắm mới về được đây nhưng lại không tìm được Hạ Hạ ở Ngọc Lan Uyển, chúng tôi còn tưởng con bé đã xảy ra chuyện rồi, nhưng không ngờ lại được hai người cứu.”

“Từ nhỏ Ha Hạ đã được nuông chiều quen rồi, tính cách không tốt, nói không chừng một đường đi này đã rước thêm không ít rắc rối cho các cô, tối nay tôi làm chủ mời các cô ăn một bữa nhé.”

“Không cần đâu chú dì, chúng tôi với Sơ Hạ là bạn bè, hai người không cần khách sáo như vậy.” Giang Phỉ không quen tiếp xúc với người lạ cho lắm, bèn rút tay về.

“Chú dì, hai người có đi cùng chúng tôi luôn không?”

Còn không chạy nữa, lát nữa người của Cố Vân Sơn sẽ tới đây mất.

Cha Tiêu và mẹ Tiêu đưa mắt nhìn nhau, không biết nên nói thế nào.

Ngược lại là Tiêu Sơ Hạ, cô ta hít một hơi thật sâu rồi kiên định bảo: “Chị gái, tôi quyết định ở lại thành phố ngầm.”

Vừa rồi trên đường quay về đây, cô ta bất ngờ gặp được cha mẹ mình, sợ chị gái không tìm được mình nên mới dẫn người nhà tới bãi đỗ xe.

Vất vả lắm mới đoàn tụ với người nhà, bọn họ nói ra hết những trải nghiệm và nhớ nhung trong một năm này.

Cha mẹ cho rằng cô ta đã chết trong thiên tai nên mới rời khỏi Lâm thành, cơ duyên xảo hợp mà tới Xương Hải.

Cha là người làm ăn kinh doanh, về nước đã mang theo rất nhiều vật tư, còn quyên góp cho thành phố ngầm một nửa để đổi lấy suất cư trú.

Mẹ đã từng là giáo sư ngành y, bây giờ đã gia nhập vào viện nghiên cứ y dược của thành phố ngầm, nói ở đó đang tuyển người.

Cơ sở thiết bị ở thành phố ngầm đầy đủ, trước mắt đang nghiên cứu dược vật có thể kháng được toàn bộ vi khuẩn và virus.

Nếu thật sự thành công thì nhân loại không cần phải sợ hãi virus chưa rõ nữa.

Cô ta không thể ỷ lại chị gái mà sống cả đời được.

Tất cả những gì đã trải qua ở bệnh viện của đồn trú an toàn khiến cô ta càng ngày càng muốn trưởng thành hơn và làm ra chút chuyện thực tế vì mọi người.

Như vậy mới có thể bảo vệ chị gái và các bạn tốt hơn được.

Giang Phỉ im lặng một lúc rồi vẫn chọn tôn trọng quyết định của Tiêu Sơ Hạ: “Cô không mang theo hành lý gì cả, để tôi lên xe lấy vật tư cho cô.”

“Ở chỗ cha mẹ tôi có hết rồi.” Tiêu Sơ Hạ ôm Giang Phỉ: “Chị gái, cảm ơn cô đã dẫn tôi đến chỗ này, cho tôi được đoàn tụ với cha mẹ mình.”

“Đoạn đường tiếp theo, tôi phải tự đi thôi.”

Giang Phỉ theo thói quen vuốt tóc cô ta nhưng không mở miệng.

Cô tin rằng chia tay chính là để gặp lại tốt hơn vào lần sau.

Lục Dục: “Giang Phỉ, cô ở với đám người Sơ Hạ một lúc nhé, tôi đi tìm anh Cố.”

Tiêu Sơ Hạ muốn ở lại thành phố ngầm vậy anh với hàng xóm không thể cứ thế mà đi được.

Bọn họ đã lấy nhiều đồ ở tầng -3 như vậy, nhất định phải giải thích rõ ràng với Cố Vân Sơn để tránh dẫn đến hiểu lầm, rước tới phiền phức cho gia đình Tiêu Sơ Hạ, còn có thể nhờ Cố Vân Sơn chăm sóc đối phương một chút.

Sau khi Lục Dục đi, cha Tiêu và mẹ Tiêu cũng tìm một lý do để rời đi.

Không lâu sau, hai người đã tay xách nách mang quay lại.

Là hoa quả và rau xanh tươi, nước uống, thuốc.

Mẹ Tiêu: “Phỉ Phỉ, đây là một chút tấm lòng của chúng tôi, cháu cầm lấy mà dùng trên đường, tuyệt đối đừng khách sáo với chúng tôi.”

“Cháu chăm sóc Hạ Hạ đã lâu như vậy, tôi thật sự không biết phải cảm ơn cháu thế nào nữa.”

Cha Tiêu: “Nghe Hạ Hạ nói cháu làm việc ở đội cứu trợ của đồn trú an toàn thành phố Thanh Dương.”