Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Bình thường ra ngoài làm nhiệm vụ nhất định phải chú ý an toàn, đừng vì cứu người khác mà kéo cả mạng mình vào trong, giữa chức trách và mạng sống vẫn là sống quan trọng hơn.”
Mẹ Tiêu: “Không sai, người chết rồi sẽ không còn gì nữa, bây giờ thế đạo không thái bình, chỉ có thể chăm sóc bản thân thật tốt thôi.”
Cha Tiêu và mẹ Tiêu cảm ơn xong lại bắt đầu tôi một câu, cháu một câu nói chuyện với Giang Phỉ.
Tiêu Sơ Hạ cũng gia nhập cùng, xoen xoét cái mỏ không ngừng.
Trong lòng Giang Phỉ thở dài.
Cuối cùng cô cũng biết nhóc lắm mồm giống ai rồi.
Cả gia đình này đều rất giỏi nói!
Gần nửa tiếng sau, Lục Dục mới quay về, cuối cùng Giang Phỉ cũng tìm được cơ hội thoát thân: “Anh Cố có giận không?”
“Không, anh ấy bảo tặng chúng ta số vật tư kia, cũng đồng ý sẽ chăm sóc cả gia đình Tiêu Sơ Hạ.”
“Có điều, để phạt tôi tội xông vào khu vực cấm, sau này thành phố ngầm có nhiệm vụ không có cách nào hoàn thành được thì tôi phải về đây giúp.”
“Tôi đã để lại địa chỉ của mình cho anh Cố, nếu có chuyện gì, anh ấy sẽ phái người tới tìm tôi.”
Giang Phỉ không khỏi cảm thán.
Chẳng trách Cố Vân Sơn có thể làm đại ca, không so đo lại còn ra tay hào phóng, đủ rộng lượng!
Kết quả một giây sau đã nghe Lục Dục nói: “Chúng ta tranh thủ thời gian đi thôi, tôi không nói cụ thể cho anh Cố biết chúng ta đã lấy hết bao nhiêu vật tư.”
Giang Phỉ: “…”
Cô rút lại suy nghĩ ban nãy.
Tạm biệt gia đình Tiêu Sơ Hạ và để lại một chiếc bộ đàm đặc biệt mà Mạc Ngôn An cho, còn có mấy loại vũ khí khác nữa, Giang Phỉ và Lục Dục mới lái xe nhà di động rời đi.
Lúc này, ở tầng -3 của thành phố ngầm.
Cố Vân Sơn tới đây kiểm tra vật tư khuyết thiếu muốn tăng huyết áp!
Nhất là khi nhìn thấy đống vàng trong kho châu báu mất tích, anh ta vội ấn nhân trung của mình.
Tiểu Dục dẫn một tên thổ phỉ về đây sao?
Không còn sót lại một khối vàng nào luôn!
Nhiều đồ như thế, rốt cuộc bọn họ đã vận chuyển đi một cách thần không biết quỷ không hay kiểu gì?
Đột nhiên có người chạy xuống đây.
“Đại ca, xảy ra chuyện rồi! Hệ thống cảnh báo vang!”
Giang Phỉ và Lục Dục quay về đội của Mạc Ngôn An để tập trung, sau đó chuyển hướng về Bắc Kinh.
Màn đêm buông xuống, đoàn người dừng lại ở nơi hoang vu để nghỉ ngơi.
Bên ngoài nhà xe di động vang lên tiếng của Mạc Ngôn An.
“Chị Giang Phỉ, hôm nay chúng tôi săn được ba con thỏ rừng, định hầm thịt, các cô có muốn xuống dưới ăn chung không?”
Có cơm nước nấu sẵn mà khỏi cần mình phải tự nấu, Giang Phỉ mở cửa xe đi xuống.
Đám người chú Lưu đã dựng bàn dài, cầm dao chặt thịt thỏ thành miếng.
Phát hiện ra người đi xuống chỉ có Lục Dục và Giang Phỉ, Mạc Ngôn An hỏi với vẻ nghi ngờ: “Tiêu Sơ Hạ đâu rồi.”
“Cô ấy ở lại thành phố ngầm của Xương Hải.”
Nói xong, Giang Phỉ theo thói quen lấy ba chai nước ra đặt lên bàn, chia cho người bên cạnh.
Nhưng cô đột nhiên nhớ ra nhóc lắm mồm vẫn luôn thích dính lấy mình đã không còn ở đây nữa.
Giang Phỉ lặng lẽ cất một chai nước về, ngồi trên cái ghế xếp bên cạnh đợi ăn cơm.
Phát hiện ra tâm trạng của cô không tốt, Mạc Ngôn An dẹp luôn suy nghĩ dò hỏi nguyên nhân mà đi qua ngồi xuống cái ghế đằng sau đối phương.
Lục Dục ngồi ngay bên cạnh Giang Phỉ, anh nhẹ giọng an ủi: “Điều kiện ở tổ chức rất tốt, sẽ không bạc đãi gia đình Sơ Hạ đâu.”
“Hơn nữa, trong viện nghiên cứu thuốc toàn là nhân tài hàng đầu, Sơ Hạ ở đó sẽ học được không ít thứ, nói không chừng lần sau gặp lại, cô ấy đã trở thành một nhân viên nghiên cứu rất lợi hại rồi.
Giang Phỉ ừm một tiếng: “Tôi chỉ lo Sơ Hạ sẽ không quen với sinh hoạt ở thành phố ngầm thôi.”
Nhóc lắm mồm ở lại đó học hỏi là chuyện tốt.
Nhưng đối phương ở bên cạnh cô lâu như thế cũng chưa từng phải chịu khổ gì cả.
Cô sợ nhóc lắm mồm sẽ không thích ứng được với thành phố ngầm, không được ăn cơm ngon, không được ngủ ngon…
“Quác… quác…”
Đột nhiên tiếng quạ đen thô ráp và khàn đặc vang lên kéo suy nghĩ của Giang Phỉ về.
Đàn chim trong khu rừng ở gần đó đồng loạt bay lên trời cao một cách khác thường.
Mí mắt phải của Giang Phỉ giật mạnh một cái, vừa mới đứng dậy thì cảm giác chao đảo dữ dội đổ ập đến.
“Là động đất! Mau lên xe!”
Mọi người hoảng loạn chạy lên xe của mình.
Mạc Ngôn An cách xe nhà di động của Giang Phỉ gần nhất bèn chạy luôn lên xe, Giang Phỉ và Lục Dục theo sát đằng sau.
Lục Dục nhanh chóng khởi động xe nhà di động lao đi, anh giẫm mạnh chân ga cách xa khu vực này.
“Rắc!”