Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mặt đất đằng trước nứt ra một khe hở, lập tức lan rộng ra khắp bốn phương tám hướng, trông giống như vết rạn trên tấm kính bị đập bể, nhanh chóng lan ra.

Không kịp quành nên bánh xe của xe nhà di động suýt chút nữa thì rơi vào khe nứt.

Ngay lúc chiếc xe sắp lật, Giang Phỉ nhanh tay nhanh mắt nhét một chiếc thẻ hội viên cho Mạc Ngôn An, vội vàng kéo người vào trong siêu thị.

Mạc Ngôn An còn chưa kịp hiểu đã xảy ra chuyện gì thì đã bị Giang Phỉ bổ một phát ngất xỉu.

Lục Dục lái nhà xe di động nghĩ lại mà hãy còn sợ.

Suýt chút nữa bọn họ đã rơi vào trong khe nứt, tan xương nát thịt rồi.

Giang Phỉ cũng sợ hãi giống như vậy.

Cô đã dự đoán thời gian động đất đến là nửa tháng sau, chỉ vì kiếp này mỗi lần thiên tai kết thúc đều sẽ có thời kỳ an toàn khoảng 15 đến 30 ngày mà không xuất hiện thêm thiên tai mới.

Nhưng ai ngờ vừa mới kết thúc mưa đá được năm, sáu hôm thì động đất đã giáng xuống.

Nếu không có siêu thị thì hôm nay cô đã khó thoát khỏi cái chết rồi.

Kiếp trước, trận động đất này cao đến trên cấp tám, ảnh hưởng đến toàn địa cầu.

Tình hình ở nước ngoài nghiêm trọng nhất, mấy nước như nước Y, nước M chết tận hai phần ba người.

Trong nước vẫn còn đỡ hơn một chút nhưng vẫn có hơn trăm vạn người sống sót gặp nạn, thương vong vô số.

Thiên tai xuất hiện trước nhưng thời gian duy trì sẽ rút ngắn lại.

Không biết liệu trận động đất này có như thế hay không.

Phía bên nhóc lắm mồm có an toàn không…

Giang Phỉ không khỏi tìm bộ đàm đặc biệt nhưng không gọi cho Tiêu Sơ Hạ ngay mà kiên nhẫn chờ đợi.

Trước đây cô từng sử dụng bộ đàm ở trong siêu thị, có thể liên lạc được với hiện thực.

Nhưng bây giờ ngoài kia đang có động đất, cô sợ nhóc lắm mồm sẽ vì cầm bộ đàm mà xảy ra chuyện bất trắc.

Lục Dục rời khỏi khoang khế lái, ngồi đợi chung với Giang Phỉ.

Phát hiện ra Mạc Ngôn An nằm trên sô pha, lông mi hơi rung lên hình như đã sắp tỉnh, Lục Dục nhanh nhẹn cầm gậy đánh ngất.

Đúng ba tiếng đồng hồ sau, bộ đàm mà Giang Phỉ đang cầm đột nhiên vang lên tiếng rè rè.

“Khụ khụ, chị gái, các cô đang ở đâu? Có an toàn không?”

Giang Phỉ vội vàng trả lời: “Chúng tôi không sao, bên cô thế nào rồi?”

“Dưới lòng đất có hệ thống cảnh báo, hai tiếng trước khi trận động đất xảy ra, Cố Vân Sơn đã thông báo cho mọi người rút lui ra ngoài, trốn đến chỗ lánh nạn trên mặt đất.”

“Tôi vốn định liên lạc với cô nhưng bộ đàm hết pin, vừa rồi tôi mới tìm được máy phát điện để sạc.”

“Chị gái, cô không cần lo cho tôi đâu, nghe nói vật liệu mà thành phố ngầm sử dụng có thể kháng được động đất trên cấp tám, để phòng ngừa vạn nhất, thành chủ Cố kêu mọi người đợi trận động đất kết thúc hẵng quay về, tôi ở đây rất ổn.”

Xem ra trong thành phố Xương Hải không xuất hiện vết nứt trên bề mặt.

Giang Phỉ hơi thả lỏng: “Vị trí hiện tại của tôi cách thành phố ngầm không xa nên vẫn có thể dùng bộ đàm liên lạc được với cô, nhưng hai, ba hôm nữa tôi về Bắc Kinh sẽ không có cách nào liên lạc được.”

“Nếu trong khoảng thời gian này, cô không muốn ở lại bên đó thì có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào, tôi sẽ đón cô và chú dì về nhà.”

“Vật tư không đủ dùng cũng có thể nói với tôi, đợi trận động đất qua đi, tôi sẽ mang đến cho cô.”

Tiêu Sơ Hạ ở đầu bên kia bộ đàm thấy mũi mình chua xót.

“Được.”

Chị gái thật sự là sự tự tin của cô ta.

Bên ngoài có động đất nên không ra ngoài được, Giang Phỉ dứt khoát dẫn con trâu già Lục Dục đi cấy mạ ở ruộng lúa nước.

Đói rồi sẽ ăn cơm canh có sẵn trong siêu thị, buồn ngủ thì vào lều nghỉ ngơi.

Thi thoảng sẽ lấy bộ đàm ra nói chuyện với Tiêu Sơ Hạ.

Mỗi khi Mạc Ngôn An có dấu hiệu sắp tỉnh thì Lục Dục sẽ dùng gậy đánh ngất cậu ta.

Cái trán vốn bóng loáng không tỳ vết đã sưng u mấy cục liền.

Ở trong siêu thị hai ngày, Giang Phỉ nhận được tin tức đám người Tiêu Sơ Hạ đã quay về thành phố ngầm.

Ngoại trừ nhà kho ở tầng -3 bị sập mất hai cái thì hai tầng còn lại gần như không chịu sự ảnh hưởng của động đất.

Quả nhiên tổ chức của đồng đội lợi hại.

Xác nhận Tiêu Sơ Hạ không quay về, bên kia cũng không thiếu vật tư, Giang Phỉ chuẩn bị ra ngoài xem thế nào.

Xuất phát từ đảm bảo, cô kêu Lục Dục ở lại siêu thị.

Giang Phỉ chui ra khỏi siêu thị, hô hấp chợt ngừng lại.

Cô đang đứng bên rìa một cái rãnh sâu, tiến thêm nửa bước sẽ ngã xuống.

Cô nhanh chóng lùi lại vài bước, liếc mắt nhìn xung quanh.