Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mây đen mịt mù, toàn bộ cây cối đều đổ hết, trên mặt đất nứt ra những khe rãnh sâu có độ rộng khác nhau, trông như bị ai xé rách.
Xe của đội ngũ Mạc Ngôn An chỉ may mắn còn lại một chiếc.
Giang Phỉ đi qua đó xem còn người sống sót hay không.
Trên xe là chú Lưu và một vệ sĩ.
Vệ sĩ trên ghế lái ngồi thẳng tưng, hai mắt lồi ra như sắp rớt ra ngoài, là bị dọa sợ chết khiếp.
Chú Lưu co người ở hàng ghế sau, cả người không ngừng run lên, hai mắt đờ đẫn, rõ ràng là sau trận động đất đã bất tỉnh, lúc tỉnh dậy lại vì kinh hãi quá độ dẫn đến thần trí thất thường.
Giang Phỉ lấy thuốc giữ bình tĩnh và một chai nước ra, sau khi cưỡng chế đút cho chú Lưu uống mới đánh ngất người để ngủ.
Sau đó, cô chui vào siêu thị dẫn Mạc Ngôn An và Lục Dục ra ngoài.
Lấy thẻ hội viên trên người Mạc Ngôn An đi, Giang Phỉ lại lấy một chiếc máy bay trực thăng ra.
“Anh biết lái loại trực thăng này không?”
“Nếu không biết thì tôi vẫn còn mấy chiếc loại hình khác nữa.”
Lục Dục gật đầu: “Trước đây tôi từng lái loại này rồi.”
Giang Phỉ đổ đầy xăng máy bay vào, cùng Lục Dục lôi hai người bất tỉnh lên trên.
Tổng cộng có bốn ghế ngồi, Mạc Ngôn An và chú Lưu ngồi đằng sau, còn Giang Phỉ và Lục Dục ngồi đằng trước.
Thắt dây an toàn vào và đeo tai nghe chuyên dụng trên máy bay lên, Lục Dục khởi động trực thăng.
Vừa vặn lúc này Mạc Ngôn An đã tỉnh lại, nhìn thấy mặt đất cách mình càng lúc càng xa, cậu ta hỏi với giọng khàn khàn: “Tôi đã lên thiên đường rồi sao…?”
Mạc Ngôn An thì thào: “Hình như thiên đường cũng không khác thế giới của chúng ta…”
“Đừng nghĩ nữa, cậu vẫn còn sống.”
Giang Phỉ đưa một túi dinh dưỡng do tổ chức Ám Dạ sản xuất cho cậu ta.
Hơn hai ngày không ăn uống gì, Mạc Ngôn An lập tức bóc túi bọc nhôm ra ăn, không hề để ý chất lỏng dính dớp kèm theo vị tanh mặn kỳ quái.
Cậu ta đã lớn như thế rồi nhưng đây là lần đầu tiên đói bụng.
Ăn túi dinh dưỡng xong, cơ thể của Mạc Ngôn An đã hồi phục lại đôi chút, lúc này mới phát hiện ra chú Lưu đang ngồi ngay bên cạnh mình, hôn mê bất tỉnh.
Hồi tưởng kỹ lại chuyện đã xảy ra trước lúc ngất xỉu nhưng lại chỉ nhớ được mỗi trong cơn động đất, thần nữ tỷ tỷ đã nhét thứ gì đó vào tay cậu ta, sau đó cậu ta ngất xỉu.
Nhưng bây giờ trong tay cậu ta lại không có gì hết.
“Chị Giang Phỉ, tôi đã hôn mê bao lâu rồi?”
“Hơn hai ngày.” Giang Phỉ nói kiểu nửa thật nửa giả: “Hôm đó xuất hiện động đất, xe xóc nảy quá, cậu bị đập đầu nên ngất xỉu.”
“Chúng ta may mắn thoát được một kiếp nhưng các vệ sĩ của cậu đều không rõ tung tích, chắc đã rơi xuống rãnh sâu nứt ra trên mặt đất rồi, tôi chỉ tìm được mỗi chú Lưu.”
Mạc Ngôn An cũng chỉ tin một nửa lời nói của Giang Phỉ.
Cho dù có thế nào thì thần nữ tỷ tỷ cũng đã cứu cậu ta.
Ơn cứu mạng này, cậu ta sẽ ghi nhớ.
Tốc độ của máy bay trực thăng nhanh hơn là lái xe, mới hơn bốn tiếng đồng hồ đã tiến vào khu vực quản hạt của thủ đô.
Tình hình mặt đất ở Bắc Kinh không nghiêm trọng bằng ở Xương Hải, chỉ xuất hiện vết nứt nhẹ.
Giang Phỉ đoán có một vài vết nứt đã nứt ra rồi hợp lại.
Dưới loại tình huống đó, chuyển động của lớp vỏ trái đất sau cơn động đất có thể khiến các vết nứt đã mở trước đó hợp lại.
Có điều, không phải toàn bộ vết nứt do động đất gây ra đều sẽ như thế.
Có chỗ sẽ di chuyển và khép lại theo thời gian, nhưng có chỗ vẫn sẽ duy trì trạng thái nứt toác đó.
Lúc này, Mạc Ngôn An kiến nghị: “Chị Giang Phỉ, chúng ta đổi sang xe hơi đi.”
“Lúc chúng ta đi lái xe hơi mà lúc về lại đi máy bay trực thăng sẽ quá bắt mắt.”
“Chiếc máy bay trực thăng này còn rất mới, không giống loại sẽ nhặt được ở trên đường.”
Giang Phỉ không có ý kiến.
Lục Dục hạ cánh tại một khoảng đất bằng.
Xung quanh không có người, Giang Phỉ xuống dưới trước và lấy xe nhà di động vàng chóe ra.
Mạc Ngôn An với Lục Dục đỡ chú Lưu vẫn đang bất tỉnh lên xe.
Giang Phỉ cất trực thăng đi, lái xe đến lối ra vào của căn cứ Bắc Kinh.
Nhân viên công tác nhận ra xe nhà di động của bọn họ nên trực tiếp cho vào.
Nhà cửa trong căn cứ có thể chống động đất và bão táp nên không bị ảnh hưởng cơn động đất và sụp đổ, nhưng đèn đường, cột điện ven đường hầu như đều đổ hết.
Phần lớn bảng hiệu của các cửa hàng đều rơi xuống xuống đất.