Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trên đỉnh đầu, trên người của những người sống sót khác nhau quấn băng vải, đều là những người không kịp chạy trốn trong trận động đất, bị công trình và đồ vật rơi xuống đập trúng người.
Điều may mắn là số người tư vong không quá một trăm.
Giang Phỉ hỏi Mạc Ngôn An: “Đưa hàng tới đâu đây?”
Mạc Ngôn An đi đến khoang lái chỉ đường cho cô.
Khoảng non nửa tiếng sau, xe nhà di động đỗ lại bên ngoài một căn biệt thự.
Lục Dục và chú Lưu ở lại trên xe, Giang Phỉ thì đi theo Mạc Ngôn An xuống dưới.
Biệt thự có điện nước độc lập, Mạc Ngôn An nhập vân tay để mở cổng chính, dẫn Giang Phỉ đi tới phòng thay đồ trong căn phòng dành cho khách ở tầng một.
Cậu ta gạt đủ thứ quần áo trong tủ ra rồi ấn nhẹ vào một góc.
Đột nhiên hai bên tủ quần áo di chuyển, để lộ ra một cánh cửa chống trộm cỡ nhỏ.
Vẻ mặt của Giang Phỉ kinh ngạc.
Con cừu béo giấu cũng kỹ thật đấy.
Mạc Ngôn An lại gần thiết bị quét mống mắt ở cửa.
Tít một tiếng, cửa chống trộm tự động mở ra, đèn ở hai bên lối đi sáng lên.
Biệt thự trong khu vực này đều thuộc về nhà họ Mạc hết.
Tầng hầm mà hai người đang đứng đã đánh thông với tầng hầm của căn biệt thự gần đó, biến thành một nhà kho siêu to khổng lồ.
Lối ra vào duy nhất chỉ có ở bên trong căn biệt thự này.
Bình thường Mạc Ngôn An, chú Lưu và các vệ sĩ sẽ sống ở bên này, coi như là biến tướng của canh gác.
“Chị Giang Phỉ, cô có thể lấy vũ khí ra được rồi.”
Giang Phỉ lấy toàn bộ đồ của Mạc Ngôn An ra, vừa vặn lấp đầy nguyên một nhà kho.
“Giao dịch giữa chúng ta đã hoàn thành, hôm nay tôi sẽ về đồn trú an toàn luôn.”
“Đợi đã.” Mạc Ngôn An gọi Giang Phỉ đang định đi lên tầng: “Thiên tai vẫn sẽ tiếp tục giáng xuống, không có chỗ nào an toàn và có trật tự hơn căn cứ Bắc Kinh đâu, cô có muốn cân nhắc đến chuyện chuyển tới đây sinh sống không?”
“Tôi có rất nhiều cửa hàng ở căn cứ Bắc Kinh, có thể cho cô thuê cửa hàng miễn phí, còn có thể che giấu giúp cô, giải thích với bên ngoài rằng người cung cấp hàng cho cô là tôi.”
Cậu ta buông lời dụ dỗ: “Người sống sót ở Bắc Kinh rất giàu có, cư dân bình thường đều có vàng thỏi, còn người ở tầng lớp trên có khối vàng.”
“Vì sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày tận thế kết thúc, đến khi ấy vàng sẽ trở thành đồng tiền mạnh cho nên trước đây, mỗi gia đình đều sẽ tích trữ không ít, cô không muốn kiếm thêm một khoản tiền lớn hay sao?”
Thần nữ tỷ tỷ có năng lực đặc biệt trên người, không thể sử dụng thủ đoạn cứng rắn để lôi kéo mà cách tốt nhất chính là trở thành bạn hợp tác.
Có lợi ích tồn tại thì mối quan hệ mới có thể lâu dài được.
Giang Phỉ quả thật có động lòng.
Bây giờ mới là năm thứ hai của tận thế, thiên tai bức xạ hạt nhân nhanh nhất cũng phải một năm rưỡi nữa mới đến.
Bắc Kinh vẫn đang nghĩ cách giải quyết chuyện này.
Cô hoàn toàn có thể ở Bắc Kinh một năm, kiếm đủ vàng rồi sẽ chuyển đến chỗ khác.
“Cậu muốn gì?”
Đừng cho rằng cô không biết suy tính nhỏ nhặt trong lòng Mạc Ngôn An là muốn giữ cô lại đây.
Mạc Ngôn An nói thật: “Tuy kho hàng dưới lòng đất bí mật nhưng khó tránh khỏi sẽ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, nếu sau này trưởng căn cứ nghi ngờ nhà họ Mạc tàng trữ vũ khí riêng, muốn lục soát chỗ này thì tôi hy vọng chị Giang Phỉ có thể giấu mấy thứ đó giúp tôi.”
“Để làm điều kiện, tôi sẽ sắp xếp chỗ ở cho cô và các bạn, thêm cả cửa hàng mà cô muốn mở nữa.”
“Xảy ra bất cứ chuyện gì ở căn cứ Bắc Kinh, cô đều có thể tới tìm tôi nhờ giúp đỡ.”
“Hợp tác vui vẻ.” Giang Phỉ bắt tay cậu ta.
Mạc Ngôn An vừa cười vừa bắt tay cô, đôi mắt sáng lấp lánh!
Cuối cùng cũng bắt được thần nữ tỷ tỷ đến Bắc Kinh rồi!
Hai người đi lên tầng, trở về xe nhà di động.
Chú Lưu đã tỉnh, ông ta ngồi dựa người trên ghế một cách yếu ớt, Lục Dục đã đút bánh mì và nước uống cho ông ta.
Từ chỗ Lục Dục biết được Giang Phỉ đã cứu mình, chú Lưu lảo đảo đứng dậy cúi người: “Cô Giang… cảm ơn cô đã cứu tôi và cậu chủ…”
“Không có gì.” Giang Phỉ đỡ chú Lưu dậy, nhân cơ hội dán một lá bùa nghe lời lên lưng ông ta.
“Hôm động đất ông đã nhìn thấy gì, sao lại ngất xỉu ở hàng ghế sau của xe?”
“Khi ấy đột nhiên mặt đất nứt ra, toàn bộ những chiếc xe chạy đằng trước tôi đều rơi xuống, nhưng ai ngờ khe nứt đó lại nhanh chóng khép lại.” Nhắc đến chuyện này là vẻ mặt của ông ta lại trở nên sợ hãi: “Mặt đất giống như một con quái thú há to cái miệng như bồn máu nuốt chửng tất cả mọi người, tôi đã tận mắt chứng kiến bọn họ biến mất…”