Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Xác nhận Tô Lưu Viễn có thể xuất viện nghỉ dưỡng, anh đi quét điểm mua một chiếc xe lăn về phòng, đỡ người xuống giường.

Lăng Chiêu Duệ tặng đồ ăn và nước uống còn thừa cho những người khác trong phòng bệnh.

Lúc đi ngang qua Diêu Kim trên băng ghế dài, Tô Lưu Viễn và Lăng Chiêu Duệ xưa nay lắm mồm lại yên tĩnh lạ thường.

Nằm ở cùng một tầng nên bọn họ cũng đã biết chuyện Diêu Đại Mãng qua đời.

Những lúc như vậy, bất cứ một lời nói nào cũng trở nên vô nghĩa cả.

Chỉ có thể để Diêu Kim tự mình nghĩ thông suốt thôi.

Đám người Giang Phỉ lặng lẽ rời đi.

Bệnh viện không có thang máy nên Lăng Chiêu Duệ và Lục Dục mỗi người một bên khiêng Tô Lưu Viễn xuống tầng, đưa người thẳng lên xe nằm.

Lục Dục phụ trách lái xe, Giang Phỉ ngồi trên sô pha nói lại dự định muốn chuyển đến Bắc Kinh của mình.

“Nếu các anh không muốn đi thì tôi sẽ để lại đủ vật tư cho các anh.”

Lăng Chiêu Duệ: “Chị Giang, tôi đi theo cô!”

Mạng của anh ta do chị Gaing cứu, hiển nhiên phải đi theo bên cạnh đối phương rồi.

Tốt xấu gì lúc gặp phải nguy hiểm, anh ta còn có thể đỡ dao cho chị Giang.

Tô Lưu Viễn cũng chọn đến Bắc Kinh.

Xe nhà di động thoải mái, không xóc nảy, có thể dưỡng thương ở trên xe luôn.

Đến khu Đông Ương, Lục Dục và Lăng Chiêu Duệ đưa Tô Lưu Viễn về nhà trước.

Giang Phỉ tìm Tô Lưu Viễn lấy chìa khóa về 0-02.

Vừa mới mở cửa, lão đại, lão nhị, lão tam và lão tứ đã kêu “cục tác quạc quạc” vây quanh cô.

Giá gỗ trong chuồng đã đổ nhưng không đập trúng người chúng, trong máng ăn vẫn còn hơn phân nửa gạo kê.

Khoai tây và khoai lang ngoài vườn đã được thu hoạch, để vào cái thùng trong góc tường.

Để ý thấy bên trên thùng đặt một quyển sổ ghi chép, Giang Phỉ cầm lên lật đọc.

Là số liệu sinh trưởng của cây nông nghiệp do Tô Lưu Viễn viết.

Nước trong đài phun nước siêu thị được pha loãng một trăm lần và một nghìn lần nhưng vẫn mang tới hiệu quả thúc đẩy như cũ.

Trước khi đi có thể tặng một ít cho căn cứ trồng trọt.

Giang Phỉ nghĩ ngợi rồi đi vào nhà.

Một đống bừa bộn!

Đèn bàn, bình hoa vỡ bét nhè, mấy món đồ gia dụng như sô pha và tủ đều dịch khỏi vị trí ban đầu vì trận động đất.

Đột nhiên tiếng tạch tạch truyền tới.

Đại Hoàng nhảy từ trên cầu thang xuống, leo lên chân Giang Phỉ rồi chui vào lòng cô.

“Meo meo meo!”

Thú hai chân, cuối cùng cái thứ vô lương tâm nhà ngươi cũng quay về rồi!

Cái nhà này đã sắp bị dỡ luôn rồi!

“Ngoan, đừng làm loạn!” Giang Phỉ kiểm tra cơ thể của Đại Hoàng.

Không phát hiện ra vết thương, cô mới yên tâm.

Cô đổ một túi nhỏ đựng bạc hà mèo lên bàn cho Đại Hoàng chơi, sau đó cầm dụng cụ đi dọn mảnh vỡ và rác dưới sàn.

Đồ dùng nhà bếp cũng tổn thất một đống.

Dọn dẹp tầng một xong, Giang Phỉ lên tầng kiểm tra các phòng.

Phòng ngủ không có đồ dễ vỡ mà chỉ có máy phát điện và máy hút ẩm dưới sàn bị đổ, vẫn có thể sử dụng tiếp.

Phòng mèo của Đại Hoàng thì vô cùng thê thảm.

Cát mèo trong chậu đựng lẫn với một đống vật bài tiết văng đầy sàn.

Giá cho mèo leo bằng vải nỉ san hô đổ dưới sàn, vừa vặn đè bẹp mấy cục cứt mèo.

Các loại đồ chơi rơi tứ tung, chỗ nào cũng có, tất cả đều dính cát mèo đã qua sử dụng.

Thứ duy nhất còn nguyên vẹn chính là hai chiếc bát bằng inox cho Đại Hoàng ăn uống.

Giang Phỉ đeo khẩu trang vào dọn dẹp.

Trong nhà kho siêu thị vẫn còn rất nhiều đồ dùng cho thú cưng, cô lười chẳng muốn rửa sạch giá cho mèo leo và đồ chơi nên trực tiếp mang xuống dưới tầng đáp đi.

Đợi đến Bắc Kinh, cô sẽ làm một căn phòng mèo thật đẹp cho Đại Hoàng.

Đẩy đống rác ra ngoài sân, Giang Phỉ dự định một lát nữa sẽ đi ném thì Lục Dục qua nhà.

“Chú Giang đã nấu cơm tối xong rồi, chú ấy kêu tôi gọi cô đến 0-04 ăn.”

“Tôi thuận đường về lấy kim cương đã đồng ý với Tô Lưu Viễn.”

“Được.” Giang Phỉ dẫn Lục Dục vào nhà kho siêu thị.

Lục Dục chọn ba viên kim cương xanh lục và hai viên kim cương đỏ to bằng quả trứng bồ câu.

Sau đó Giang Phỉ dẫn người chui ra.

Trước khi đi, Lục Dục tự giác mang đống rác trong sân đi vất hộ cô.

Trong phòng khách căn 0-04.

Để thuận tiện cho Tô Lưu Viễn trên sô pha ăn cơm, Lăng Chiêu Duệ và Hàn Dương đã chuyển bàn ăn qua bên đó.

Trên bàn đặt mấy bát mì nóng, cộng thêm ba món ăn kèm.

Khoai tây thái sợi chua ngọt, dưa chuột đập trộn tỏi, thịt bò khô xé tay, đều là mấy món mà Tô Lưu Viễn và Lăng Chiêu Duệ lấy thực phẩm trong quán ra làm.

“Phỉ Phỉ, Tiểu Dục, người xưa có câu lên xe ăn sủi cảo, xuống xe ăn mì, coi như là chúc mừng hai đứa đã bình an trở về, sau này chúng ta sẽ không tách ra nữa.”