Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giang Chính Khang chia đũa cho hai người.

Mọi người ngồi xuống ăn cơm.

Giang Chính Khang biết được tin Diêu Đại Mãng đã qua đời từ chỗ Lăng Chiêu Duệ, ông ta không khỏi thở dài: “Tình cảm cha con bọn họ rất tốt, bây giờ Đại Mãng đi rồi, cũng không biết đứa trẻ kia có chống đỡ qua được không.”

Giang Phỉ: “Vậy còn phải xem anh ta có muốn sống tiếp hay không đã, không ai giúp được anh ta đâu.”

Lúc trước Lăng Chiêu Duệ cũng phải dựa vào chính bản thân mình để bước ra khỏi bóng ma.

“Tôi có chuyện muốn hỏi mấy người.” Giang Phỉ nhìn về phía ba người đối diện: “”Cậu, Hàn Dương, Tiểu Thạch, tôi chuẩn bị chuyển đến căn cứ Bắc Kinh mở quán, mấy người có muốn đi cùng chúng tôi không”

Giang Chính Khang: “Lưu Viễn với Chiêu Duệ đã nói với bọn cậu rồi.”

“Chỉ cần cháu không chê bọn cậu làm vướng chân vậy cháu đi đâu, bọn cậu sẽ theo tới đó.”

Giang Tiểu Thạch: “Em nghe lời ba!”

Hàn Dương: “Tôi nghe theo sự sắp xếp của bà chủ hết.”

Giang Phỉ quyết định ngày: “Vậy sáng ngày kia chúng ta xuất phát, ngày mai mọi người nghỉ ngơi cho khỏe.”

Đám người đều không có ý kiến đối với chuyện này.

Lăng Chiêu Duệ: “Chị Giang, trước khi đi tôi muốn đến chào tạm biệt thầy, có thể cho tôi mượn xe của cô được không?”

“Vừa vặn tôi cũng định đến căn cứ trồng trọt, ngày mai tôi sẽ lái xe chở anh đi.”

Sáng sớm ngày hôm sau, Giang Phỉ ra khỏi nhà trước, nhân lúc xung quanh không có người, cô lấy một chiếc xe hàng từ trong nhà kho ra, chất 30 thùng nước từ đài phun nước loại một trăm lít, 10 thùng hạt giống rau củ quả, 20 túi gạo loại năm mươi cân, để đỗ ở cửa.

Lại thấy một chiếc xe thương mại nữa lái đến tòa nhà số 2 của tiểu khu Nhà trọ Minh Thượng.

Giống như đám người Giang Chính Khang đã nói, tòa nhà dân cư không phải chịu thiệt hại từ vụ động đất.

Giang Phỉ đi lên cất vàng ở phòng 203 vào trong siêu thị.

Hệ thống: [Tinh… kiểm tra được vàng: 450.000 gam.]

Phòng 203, 204 và năm nhà kho trên tầng ba vẫn còn lại một ít hàng, Giang Phỉ cất một phần đi, lương thực và nước đóng chai lại không động đến.

Tới khi đó nói với Từ Thiên Nghiêu một tiếng, kêu anh ta phân phát cho những người cần đến số vật tư này.

Cô để lại thêm mười mấy thùng rau củ quả nữa rồi mới tới nhà kho ở phố Tây, hôm qua nhiều việc quá nên không kịp tới thu vàng.

Nhà kho hai tầng đã sập, thấp thoáng có thể nhìn thấy mấy thỏi vàng lộ ra ngoài.

Cái thứ này không thể ăn không thể uống, có rơi đầy đường cũng không có người nào nhặt.

Giang Phỉ đeo găng tay vào rồi bắt đầu tìm vàng.

Tìm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Bận rộn khoảng ba, bốn tiếng đồng hồ thu hoạch được 1.100.000 gam vàng.

Con mèo thần tài bằng vàng mà gia đình Ngô Đại Dũng tặng đã chiếm hơn phân nửa.

Giang Phỉ lười chẳng muốn phải tìm tiếp nữa nên đến siêu thị Bình An ngày xưa, lén lút cất tấm bảng rơi dưới đất vào trong nhà kho siêu thị.

Đây là cửa hàng đầu tiên của cô, giữ lại làm kỷ niệm đi.

Sau đó, cô lên xe, cầm bộ đàm thử gọi cho A Mãnh.

Các cửa hàng trong đồn trú an toàn đều đã sập, trong này cũng bao gồm cả cửa hàng tạp hóa của Vương thọt, cô không biết tình hình hiện giờ của đối phương thế nào.

Là sống hay đã…

“Cô Giang!”

Bộ đàm truyền tới giọng của A Mãnh: “Cô về đồn trú an toàn rồi sao?”

“Ừm, anh với Vương thọt đang ở đâu?”

A Mãnh: “Trong tòa nhà dân cư đằng sau cửa hàng tạp hóa, mấy hôm trước xuất hiện trận động đất lớn, cũng may chúng tôi ở nhà tổ chức sinh nhật cho đại ca nên thoát được một kiếp, nhưng cửa hàng và nhà kho đã sập rồi.”

“Tôi đi tìm các anh.”

Cô hỏi A Mãnh địa chỉ rồi lái xe qua đó.

Vương thọt và các anh em sống trong tòa nhà số 1 của tiểu khu.

Chỗ này có mười sáu hộ gia đình, đều là anh em và người nhà của các anh em, như thế mới thuận tiện chăm sóc lẫn nhau được.

Giang Phỉ vừa xuống xe đã nhìn thấy Vương thọt, Đao Ba, A Mãnh và cả Tào Tú Hồng đứng đợi cô ở cửa tòa nhà.

Cái hôm Vương thọt tổ chức sinh nhật có mời cả Tào Tú Hồng đến ăn cơm, ai ngờ lại giúp bà ta tránh được trận động đất.

Cũng vì thế mà Tào Tú Hồng tạm thời ở lại tòa nhà số 1.

Vương thọt đã biết chuyện Diêu Đại Mãng qua đời, ông ta cúi đầu tự trách: “Xin lỗi đại lão, tôi không bảo vệ được người anh em Diêu, hôm đó anh ta ăn cơm ở chỗ tôi, đang ăn dở chừng thì động đất xuất hiện, anh ta muốn đến cửa hàng đón con trai, tôi không để ý anh ta nên mới để anh ta chạy ra ngoài mất.”