Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thấy Giang Phỉ đi vào, cục trưởng Ninh sững sờ, còn tưởng mình bị hoa mắt: “Cô Giang, cô về đây từ khi nào vậy?”

“Hôm qua, tôi tới tặng ít đồ cho căn cứ trồng trọt, thuận tiện chào tạm biệt luôn.” Giang Phỉ nói lại chuyện mình sắp đi.

Cục trưởng Ninh và Khang An Thắng lập tức lộ ra vẻ luyến tiếc.

Không chỉ bởi vì bọn họ đều thích con bé Giang mà còn vì hậu thuẫn của đối phương là Mạc Ngôn An.

Con bé Giang ở đồn trú an toàn có thể giúp bọn họ giải quyết được rất nhiều nguy cơ.

Có điều, đi đến đâu là sự tự do của con bé Giang.

Bọn họ không thể vì sự ích kỷ của mình mà cưỡng chế giữ người ở lại được.

“Cô đã quyết định đi hôm nào chưa?” Cục trưởng Ninh hỏi.

“Ngày kia.” Giang Phỉ giao danh sách vật tư cho Khang An Thắng: “Đây là đồ quyên tặng vô điều kiện của ông chủ cho căn cứ trồng trọt, bên trên có viết nước thuốc đặc biệt có thể pha loãng một nghìn lần, dùng cho trồng trọt.”

“Không chỉ có hiệu quả thúc đẩy cây nông nghiệp mà còn có thể bảo vệ cây nông nghiệp phát triển khỏe mạnh.”

Nước ở đài phun nước không dễ giải thích nên cô viết thành nước thuốc đặc biệt.

“Con bé này thật sự đã tặng một món quà to cho căn cứ trồng trọt rồi.”

Khang An Thắng nôn nóng đứng dậy: “Tiểu Duệ, mau chuyển nước thuốc đặc biệt đến phòng thí nghiệm cho tôi, tôi muốn thử xem thế nào.”

Nhưng ngay sau đó, ông ta đã kéo Lăng Chiêu Duệ định đi làm lại: “Thôi em không cần đi nữa, lát nữa tôi sẽ tìm nhân viên khác làm.”

“Em với con bé Giang sắp đến Bắc Kinh rồi, lần sau gặp lại cũng không biết là khi nào, tôi có thứ này tặng cho các em.”

Khang An Thắng kéo Lăng Chiêu Duệ ngồi xuống rồi lấy một quyển sổ ghi chép từ trong ngăn kéo ra: “Đây là sổ ghi chép mấy chục năm theo nghề của tôi, bên trên ghi lại rất nhiều kiến thức có liên quan đến trồng trọt và nuôi trồng, trong phòng tôi vẫn còn một phần nữa, tất cả tặng hết cho em với cô Giang.”

“Nếu sau này gặp phải vấn đề gì về phương diện nuôi trồng và trồng trọt mà không giải quyết được thì cứ mở ra xem.”

“Em cảm ơn thầy.” Lăng Chiêu Duệ cẩn thận nhận lấy sổ ghi chép.

Mấy thứ này đều là kinh nghiệm quý báu rất khó có được, sẽ giúp anh ta bớt được rất nhiều đường vòng sau này.

Giang Phỉ cũng hiểu được tính quan trọng của sổ ghi chép, cô mở miệng nói: “Thầy Khang, nếu nước thuốc đặc biệt trong căn cứ trồng trọt dùng hết thì thầy có thể phái người đến Bắc Kinh tìm tôi để lấy.”

Dù sao đài phun nước trong siêu thị cũng uống mãi không cạn hết được.

Nghe thấy cách gọi của Giang Phỉ đối với mình, trên gương mặt của Khang An Thắng hiện ra nụ cười, ông ta vỗ vào vai cục trưởng Ninh: “Nhìn thấy chưa, con bé Giang gọi tôi là thầy rồi đấy.”

“Tôi đi pha ấm trà, hôm nay chúng ta lấy trà thay rượu, vừa uống vừa nói chuyện nhé.”

Cục trưởng Ninh và Khang An Thắng đều rất khéo nói, cộng thêm Lăng Chiêu Duệ lắm mồm nữa, ba người tôi một câu cậu một câu, nói không ngừng nghỉ.

Suốt toàn bộ quá trình Giang Phỉ chỉ ngồi bên cạnh, uống trà và lắng nghe, cảm giác cứ như bị ong vò vẽ bao vây vậy.

Thẳng cho đến khi trời tối, cục trưởng Ninh và Khang An Thắng mới thả cho bọn họ về với vẻ luyến tiếc.

Lăng Chiêu Duệ tìm mấy đồng nghiệp tới giúp vận chuyển hàng hóa trên xe tải xuống, anh ta cất sổ ghi chép được đóng thành thùng lên, còn có cả sách mà Khang An Thắng tặng cho hai người họ nữa.

Tổng cộng là 24 thùng, đã sắp chất đầy thùng xe.

Chào tạm biệt các đồng nghiệp xong, Lăng Chiêu Duệ và Giang Phỉ lên xe hàng lái về khu Đông Ương.

Trên đường đi lại lấy bánh bao nhân thịt heo còn thừa vào buổi trưa ra làm bữa tối.

Vì trận động đất nên đèn đuốc và tấm kính ở mỗi hộ gia đình đều hỏng hết, các cư dân lại không nỡ đốt nến cho nên đồn trú an toàn rơi vào trong bóng tối, Giang Phỉ không khỏi bật đèn pha của xe hàng lên chiếu sáng.

Lúc gần đến căn 0-02, đột nhiên có người xồ xa.

Giang Phỉ giẫm vội chân phanh.

Trong cơn hoảng hốt, cô nhìn thấy một nữ sinh mặc đồ phòng hộ, run rẩy chặn xe tải.

Tiếng hét truyền tới từ bên ngoài xe lại là của một người đàn ông.

“Cô Giang đừng khẩn trương, là tôi, Ngưu Nhị!”

“Dùng cơ thể chặn xe, bộ anh không muốn sống nữa sao?” Giang Phỉ bước xuống xe hàng mới phát hiện ra người đứng đằng trước xe là Diêu Kim.

Ngưu Nhị thở hồng hồng đứng cách đó vài bước, rõ ràng là vừa mới chạy đến đây.

Sợ Giang Phỉ nổi giận nên anh ta vội vàng xin lỗi ngay: “Xin lỗi cô Giang, chúng tôi nghe nói cô sắp đến Bắc Kinh, ông chủ nhỏ vội tìm cô nên nhất thời bốc đồng, chạy ra ngoài chặn xe.”