Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Diêu Kim chỉ về phía cánh cổng nhỏ của khu Đông Ương, chỗ đó có sáu chiếc xe tải đỗ đấy.

“Tôi cho cô hết toàn bộ vật tư và vàng thỏi của tôi để đổi một cơ hội cho tôi với Ngưu Nhị đi theo cô.”

Lúc sinh thời, cha anh ta đã nói kiểu người không có gia thế, không có chỗ dựa như bọn họ muốn sống sót trong tận thế nhất định phải tìm được một chỗ dựa đáng tin.

Cho nên cha anh ta mới đưa anh ta đến cửa hàng của Giang Phỉ, một là có thể bảo vệ sự an toàn cho anh ta, hai là có thể học cách kinh doanh.

Nhưng khi ấy anh ta không hiểu, còn tưởng cha tống mình đi làm con tin…

Bây giờ không còn ai bảo vệ anh ta nữa, anh ta sẽ sống thật tốt, không để cha mình phải thất vọng.

“Được.” Giang Phỉ vốn cũng dự định dẫn cả Diêu Kim và Ngưu Nhị đi.

Nói một cách thực tế thì cô đến Bắc Kinh mở cửa hàng cũng cần nhân lực.

Thay vì tuyển dụng người mới không quen biết, còn không bằng dẫn nhân viên cũ đã biết rõ gốc gác.

“Các anh đến căn 04 ở chung với đám người Lăng Chiêu Duệ, ngày kia xuất phát.”

“Cảm ơn.” Diêu Kim cúi người một cái, cũng không còn vẻ ngạo mạn đối với Giang Phỉ như ngày xưa nữa.

Lăng Chiêu Duệ khoác vai anh ta: “Đi nào người anh em, tôi mời anh uống rượu.”

Đợi ba người bọn họ đi đến căn 04, Giang Phỉ lái xe hàng đến cổng nhỏ rồi cất luôn cả sáu xe tải to vào trong nhà kho siêu thị.

Hệ thống: [Tinh… kiểm tra được vàng: 1.000.000 gam.]

[Tiến độ mở khóa trước mắt: 80%.]

Giang Phỉ dùng suy nghĩ kiểm tra vật tư mà Diêu Kim cho, là thức ăn nhanh, nước suối đóng chai, đồ dùng phòng hộ, thuốc men, dầu hỏa, đồ uống có cồn đóng thành thùng, đều trên 50 thùng.

Nghĩ đến thái độ ban nãy của Diêu Kim, trong lòng cô cảm thán.

Trưởng thành cần phải trả giá.

Hy vọng Diêu Kim sẽ làm tốt hơn cả ông chủ Diêu.

Ngày hôm sau, Giang Phỉ dậy rất sớm, nhân lúc xung quanh không có người, cô lấy một chiếc xe nhà di động bình thường ra để đằng sau con Unimog.

Vốn cô định lái trực thăng đến Bắc Kinh nhưng chỉ có mỗi mình Lục Dục biết lái.

Trực thăng cộng thêm cả người lái chỉ có thể chứa được bốn người.

Bọn họ có tận mười người, chia thành ba lượt đi, cả đi lẫn về cũng phải tám, chín tiếng đồng hồ.

Lục Dục cũng cần phải nghỉ ngơi, như vậy tính ra thời gian tiêu hao cũng ngang với lái xe ô tô đến đó rồi.

Huống chi, xăng máy bay của cô không nhiều, có thể tiết kiệm được chừng nào hay chừng ấy.

Giang Phỉ đang định về căn 02 lấy hành lý thì cửa lớn của căn 04 mở ra.

Lăng Chiêu Duệ cầm một chậu sắt to chạy ra ngoài, nói với Giang Chính Khang ở trong sân: “Chú Giang, chú để cháu mang đi đi! Cháu đã quen dùng cái chậu này để tắm từ lúc ở Lâm thành đến thành phố Thanh Dương rồi!”

“Trên xe không đủ chỗ thì cháu có thể đội cái chậu lên đầu!”

“Chú đi kiểm tra hành lý của Tô Lưu Viễn đi!Anh ta nhét rất nhiều kim cương ghẻ vào trong túi xách đó!”

Giang Chính Khang lập tức chạy vào nhà tìm Tô Lưu Viễn.

Giang Phỉ nhìn thấy mà hoang mang, cô đi qua đó hỏi Lăng Chiêu Duệ: “Các anh đang làm gì thế?”

“Chú Giang đang dọn hành lý giúp chúng tôi nhưng chú ấy muốn mọi người xuất phát nhẹ gánh, tốt nhất mỗi người chỉ mang một chiếc balo, tôi với Tô Lưu Viễn có nhiều đồ quá, cái này không nỡ, cái kia cũng không nỡ, ý kiến không thống nhất.”

Anh ta ôm cái chậu to với vẻ chờ mong: “Chị Giang, tôi thật sự không thể mang chậu đi được sao?”

“Tôi nói cô nghe, cái chậu này hữu dụng lắm, có rơi thế nào cũng không vỡ, còn có thể đựng được rất nhiều nước…”

Thấy anh ta sắ mở chế độ lắm mồm, Giang Phỉ trực tiếp lôi một que kẹo từ trong túi áo ra nhét vào mồm anh ta, sau đó đi đến 04.

Dưới sàn chất mấy thùng các tông, có thùng đựng nồi niêu xoong chảo, có thùng đựng lương thực và rau củ quả.

Tô Lưu Viễn ngồi trên xe lăn giữ khư khư cái balo trong lòng: “Mấy thứ này đều là mạng sống của tôi, chú Giang, chú không thể lấy đi được!”

“Bây giờ kim cương vô dụng, cậu bỏ hết vào balo rất chiếm chỗ, nghe lời đi, chú sẽ đổi thành màn thầu cho cậu, vừa ngon còn no bụng nữa.” Giang Chính Khang thò tay định lấy túi nhưng bị Giang Phỉ ngăn lại.

“Cậu, để tôi dạy dỗ bọn họ cho.”

Đã đến lúc nói cho các đồng đội biết về siêu thị rồi.

Nói rồi, Giang Phỉ đẩy Tô Lưu Viễn rời đi, thuận tiện gọi cả Lăng Chiêu Duệ đến căn 02.