Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cô đóng cửa lại, Tô Lưu Viễn vừa định kể lể rằng kim cương quan trọng với mình đến mức nào thì một tấm thẻ vàng chóe bị nhét vào tay.

“Đội trưởng, đây là gì thế?”

Vừa dứt lời, Giang Phỉ đã dẫn Tô Lưu Viễn vào trong siêu thị.

Lăng Chiêu Duệ đứng nguyên tại chỗ sững sờ.

Chị giang với người anh em “tách” một cái đã biến mất luôn rồi?

Vài phút sau, hai người lại xuất hiện trong phòng khách.

Tô Lưu Viễn ngồi trên xe lăn với đôi mắt đờ đẫn, miệng há hốc, vẫn còn đang trong cơn kinh hãi cực độ.

“Chị Giang, vừa rồi sao hai người lại biến mất vậy?” Lăng Chiêu Duệ lắp bắp hỏi.

Ngay sau đó, Giang Phỉ đưa tấm thẻ cho anh ta rồi kéo người vào siêu thị.

Một lúc sau hai người lại chui ra ngoài.

Lăng Chiêu Duệ đứng bên cạnh Tô Lưu Viễn với vẻ mặt y chang như thế, trông như chết máy.

Giang Phỉ giơ tay lên nhéo vào cánh tay mỗi người một cái với vẻ mặt vô cảm.

“Á đau đau đau! Chị Giang, cô làm gì thế?”

“Đội trưởng, sao cô có thể cấu người bệnh được?”

Giang Phỉ: “Để các tỉnh táo hơn, biết đó không phải là mơ, tránh cho các anh lại không ra tay với bản thân được.”

Tô Lưu Viễn và Lăng Chiêu Duệ: “…”

Chúng tôi cảm ơn cô nhé!

Ầm ĩ một trận như vậy xong, hai người cũng bình tĩnh trở lại, nhưng điểm chú ý của bọn họ đều hơi kỳ quái.

Tô Lưu Viễn: “Siêu thị còn bán cả kim cương hột xoàn nữa sao?”

Lăng Chiêu Duệ: “Lúc tôi nhàn rỗi có thể vào trong trồng trọt được không?”

“Tôi sẽ để đống châu báu đó vào trong nhà kho siêu thị.” Giang Phỉ giải thích chuyện siêu thị nuốt vàng nâng cấp và mở khóa cho bọn họ nghe.

Nếu nói thành không gian thì sau này còn phải giải thích thêm lần nữa, quá phiền phức.

Huống chi, tuy rằng Tô Lưu Viễn và Lăng Chiêu Duệ lắm mồm nhưng sẽ không nói những chuyện không nên nói ra ngoài.

Đúng như Giang Phỉ dự liệu, sau khi hai người này biết được các lợi ích của siêu thị nuốt vàng, vẻ mặt đã trở nên nghiêm túc hơn hẳn.

“Đội trưởng, cô cho chúng tôi mỗi người một viên thuốc trung thành đi, tôi sợ sau này sẽ có người xấu tra khảo tôi, tôi không chịu được khổ hình đâu.”

“Không sai, chị Giang, như thế an toàn hơn.”

Giang Phỉ nói với vẻ bất đắc dĩ: “Không đến mức đó chứ, chuyện này chỉ có mỗi Lục Dục biết thôi, sau này cũng chỉ nói cho Sơ Hạ biết.”

Tô Lưu Viễn và Lăng Chiêu Duệ đưa mắt nhìn nhau, suy nghĩ không hẹn mà cùng: Nhìn đi nhìn đi, bí mật nhỏ cũng chia sẻ với nhau luôn rồi, cái ngày CP thành đôi sẽ còn xa nữa sao?

Nhưng hai người vẫn cố chấp xin thuốc trung thành.

Không phải không yên tâm về cái miệng của mình mà chỉ muốn có thêm một tầng bảo đảm thôi.

Sự việc liên quan đến sự an nguy của chị Giang/ đội trưởng, bọn họ nhất định phải thận trọng.

Cuối cùng, Giang Phỉ cho Tô Lưu Viễn và Lăng Chiêu Duệ uống thuốc trung thành, kêu hai người bọn họ vĩnh viễn không thể nói ra sự tồn tại của siêu thị nuốt vàng.

“Lát nữa hai người về nhà chỉ cần dọn nhu yếu phẩm thôi, những thứ khác để ngày mai tôi tìm cơ hội cất vào siêu thị.”

“Được.” Lăng Chiêu Duệ đẩy Tô Lưu Viễn về căn 04.

Khác với vẻ luyến tiếc trước đó, bọn họ đổ hết toàn bộ mọi thứ trong balo ra rồi cất nhu yếu phẩm vào.

Giang Chính Khang vô cùng bội phục.

Vẫn là Phỉ Phỉ lợi hại hơn, mới hơn mười phút đã khiến hai đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời rồi.

Giang Phỉ cũng đi qua đó thông báo cho bọn họ để hành lý lên xe nhà di động.

Tô Lưu Viễn, Lăng Chiêu Duệ sẽ đi Unimog cùng cô và Lục Dục.

Những người khác ngồi xe nhà di động bình thường.

Mỗi người chỉ đeo một chiếc balo, cộng thêm mấy thùng lương thực và rau xanh, hoa quả, rất nhanh đã cất đồ xong.

Lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên: “Cô Giang!”

Cục trưởng Ninh dẫn đầu, Dương Chiến Quốc, Từ Thiên Nghiêu, bà Từ, Tiểu Mã, Hạo Hạo đi về phía Giang Phỉ. Mỗi một người đều mang theo đồ, đến ngay cả Hạo Hạo nhỏ nhất cũng xách theo một cái túi.

Dương Chiến Quốc đặt một thùng bia to mà mình mang theo xuống dưới đất: “Cô Giang, lão Ninh nói ngày mai các cô sẽ đến Bắc Kinh, mấy người chúng tôi bàn bạc một chút, mỗi nhà bỏ ra một ít vật tư mời các cô ăn bữa lẩu để tiễn.”

“Đồn trưởng Trịnh bận đến mức lao lực quá độ vì chuyện động đất nên không có thời gian đến đây, lão Khang đang làm thí nghiệm loại nước thuốc đặc biệt ở căn cứ trồng trọt, cũng không tới nốt, cô đừng giận nhé.”