Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Không sao, mọi người đến nhà tôi ăn đi.”

Giang Phỉ kêu đám người Lục Dục bê đồ giúp đám người cục trưởng Ninh cùng quay về 0-02, trước nhốt Đại Hoàng vào phòng ngủ trên tầng hai rồi mới vào bếp chuẩn bị đồ nấu lẩu và cốt lẩu.

Cô lại lén lút lấy hai thùng bia, mấy cân thịt tươi ra để tránh không đủ đồ ăn uống.

02 chỉ có mỗi một cái bàn, không thể chứa được nhiều người đến vậy, Lục Dục gọi Lăng Chiêu Duệ và Hàn Dương bê bàn ghế từ 01, 03 và 04 đến đây, ghép thành hai chiếc bàn to.

Bê nguyên liệu nấu ăn và bốn nồi lẩu mà đám người cục trưởng Ninh mang tới ra, đám người lục tục ngồi xuống ghế.

Nhóm ăn cay ngồi một bàn, nhóm không ăn cay và hai đứa trẻ ngồi một bàn.

Giang Phỉ cũng quay về phòng lấy quà cáp đã mua cho bạn bè ở căn cứ Bắc Kinh.

Từ Thiên Nghiêu và bà Từ là quần áo và giày dép.

Tiểu Mãn, Dương Chiến Quốc là vũ khí.

“Cục trưởng, mười hai giờ trưa mai làm phiền ông đến nhà tôi một chuyến.”

“Tôi sẽ giao chìa khóa cho Từ Thiên Nghiêu giữ, ngày mai ông cứ tìm anh ta mà lấy.”

“Được.” Cục trưởng Ninh đồng ý với Giang Phỉ.

Bà Từ bước từ bàn bên cạnh qua, trong tay xách một túi nilon, bên trong đựng 5 chiếc túi đeo chéo được đan bằng len đen, có kèm khóa kéo.

Mặt trước của mỗi một túi đều dùng chỉ đỏ thêu hai chữ “Bình an.”

“Bé Giang, Tiểu Dục, Chiêu Duệ, Lưu Viễn, đây là túi xách mà bà tặng cho các cháu.”

“Bình thường có thể đựng súng, đạn và một ít nhu yếu phẩm.”

“Trong túi có một phần của con bé Tiêu, sau này các cháu gặp được nó thì giao cho nó giúp bà với nhé.”

Nói đến đây, giọng của bà ta hơi nghẹn ngào: “Cho dù ở đâu thì bà hy vọng các cháu vẫn luôn bình an.”

Trong lòng Từ Thiên Nghiêu cũng nhạt thếch, anh ta cũng giống với bà nội, rất luyến tiếc đám người Giang Phỉ. Nhưng anh ta có trách nhiệm của mình phải bảo vệ đồn an toàn, không thể rời khỏi nơi này để dẫn bà nội đi cùng Giang Phỉ được.

“Cảm ơn bà.” Giang Phỉ đứng dậy ôm bà Từ.

“Có thời gian cháu sẽ về đây thăm bà.”

“Bắc Kinh cách đồn trú an toàn xa, vẫn đừng nên vất vả thì hơn, vừa lãng phí xăng vừa không an toàn.” Bà Từ vỗ nhẹ lên lưng cô.

“Cháu ngoan, cháu không quên bà là bà đã biết đủ rồi.”

Lăng Chiêu Duệ cố làm sống dậy bầu không khí: “Nước sôi rồi, mọi người mau bỏ thịt vào đi, hôm nay không say không về nhé.”

Tô Lưu Viễn không được uống rượu nên đành uống nước ép hoa quả với bà Từ và bọn trẻ con.

Bàn của Giang Phỉ thì lại nốc hết chai bia này đến chai bia khác.

Tửu lượng của mấy người Dương Chiến Quốc đều rất tốt, uống hết ba thùng xong, Giang Phỉ lại đi vào bếp bê thêm hai thùng nữa ra.

Bữa lẩu này ăn đến tận chiều.

Cục trưởng Ninh, Dương Chiến Quốc và Giang Phỉ đều đã ngà ngà say.

Tiểu Mã không uống rượu nên lái xe chở cục trưởng Ninh, Dương Chiến Quốc và Hạo Hạo về nhà.

Từ Thiên Nghiêu cũng đưa bà Từ đi.

Đám người Giang Chính Khang phụ trách rửa bát, dọn rác.

Giang Phỉ nằm trên sô pha đã ngủ say.

Người uống rượu say, cơ thể sẽ mềm oặt và vô lực, trở nên càng nặng nề hơn.

Tào Tú Hồng không bế nổi Giang Phỉ, không thể không tìm người khác giúp: “Mấy người có ai có thể đưa bà chủ Giang lên tầng được không?”

“Để tôi.”

Lục Dục không uống bao nhiêu, anh bế Giang Phỉ lên, còn Tào Tú Hồng đi vào bếp đun nước.

Cửa phòng ngủ vừa mở ra, Đại Hoàng đã meo meo chạy đến bên chân Lục Dục.

“Qua bên kia chơi đi.” Lục Dục đuổi nó đi rồi cẩn thận đặt Giang Phỉ lên giường, cởi giày giúp đối phương, sau đó lại đắp chăn lên cho cô.

Liếc thấy gương mặt nhỏ đỏ bừng vì say rượu của Giang Phỉ, trong mắt Lục Dục vô thức hiện lên ý cười, anh ngồi lại bên giường, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy bộ dáng đỏ mặt của hàng xóm, rõ ràng trông rất ngoan, rất đáng yêu.

Lục Dục giơ tay nhẹ nhàng gạt lọn tóc rơi trước trán qua một bên cho cô. Ngay khi bụng ngón tay tiếp xúc với làn da ấm áp và trơn mịn của thiếu nữ, chẳng hiểu sao trái tim anh lại đập nhanh hơn một chút.

Đột nhiên tiếng mở cửa vang lên, Lục Dục vội đứng bật dậy giống như đang làm chuyện chột dạ nào đó vậy.

Tào Tú Hồng bê một chậu nước nóng vào phòng, cũng không phát hiện ra vẻ quẫn bách của anh.

“Cậu về nghỉ ngơi đi, tôi sẽ lau mặt giúp cô ấy.”

“Ừm.” Lục Dục vội vàng rời đi.