Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhìn Giang Phỉ chỉ sêm sêm tuổi con gái mình, ánh mắt của Tào Tú Hồng trở nên hiền từ, bà ta vắt khăn lau mặt và tay cho cô, trong mắt thoáng hiện lên vẻ buồn bã.

Nếu Tinh Dĩnh vẫn còn sống thì tốt biết bao…

Mà Đại Hoàng nằm trên bệ cửa sổ, trong đôi mắt to tràn đầy vẻ khó hiểu.

Tại sao chủ nhân với thú hai chân này đều thích sờ mặt của thú hai chân thơm thơm vậy?

Giang Phỉ ngủ một giấc đến chín giờ sáng ngày hôm sau, vì uống say nên đầu đau như muốn nứt ra, sau này không thể uống nhiều như vậy nữa.

Cô lấy thuốc giảm đau trong nhà kho siêu thị ra uống rồi rời giường rửa mặt, thuận tiện cất hết vật tư và nội thất trong căn 02 vào trong nhà kho, lại tìm một thùng đựng cao đến đầu gối người trưởng thành, bỏ miếng lót tiểu một lần dùng xuống dưới đáy sau đó cho gà con, ngỗng con, thức ăn chăn nuôi, bát nước vào trong.

“Tụi bây ở trong này ngoan ngoãn, lát nữa lên xe sẽ thả tụi bây ra ngoài.”

Đám lão đại biết sử dụng chậu cát mèo làm nhà vệ sinh, lên xe nuôi chăn thả sẽ không có vấn đề vệ sinh.

Về phần Đại Hoàng phải cho vào balo mèo.

Giang Phỉ mở cửa đi ra ngoài.

Đám người Giang Chính Khang đã dậy từ sớm và lên chiếc xe nhà di động bình thường.

Lục Dục, Lăng Chiêu Duệ và Tô Lưu Viễn đang ở trên con Unimog.

Bà Từ vẫn tới đưa sủi cảo.

Bọn họ đều đã ăn xong, chừa lại một túi cho Giang Phỉ.

Sủi cảo ấm nóng, Giang Phỉ nhanh chóng ăn hết, cô nói với Giang Chính Khang: “Cậu, mấy người lái xe đi trước đi, đợi tôi ở lối ra vào, tôi vẫn còn vài thứ phải lấy nữa.”

Giang Chính Khang khởi động chiếc xe rời đi.

Lục Dục giúp chuyển Đại Hoàng, gà con và ngỗng con lên Unimog, sắp xếp chậu cát mèo và các vật dụng khác, còn Giang Phỉ đến nhà các đồng đội thu dọn hành lý.

Xác nhận không rơi rớt thứ gì, cô mới lấy thức ăn nhanh, rau xanh, hoa quả, đồ dùng sinh hoạt cho siêu thị sản xuất, đồ dùng phòng hộ, thuốc kháng viêm, thuốc cảm và các vật tư khác đã tích trữ ngày trước ra chất đầy trong bốn căn nhà 01, 02, 03, 04.

Đây là quà mà cô tặng cho toàn bộ đồn trú an toàn.

Cô có mấy vật tư này nhiều đến mức dùng không hết, khu vực mới của siêu thị cũng đã sắp mở khóa, còn không bằng giải quyết một chút rắc rối giúp cục trưởng Ninh.

Dù sao cục trưởng Ninh thật sự rất tốt với cô.

Giang Phỉ đi ra ngoài đặt một chiếc xe tải ở ngoài cửa căn 02, chất đầy ắp hoa quả khô và hạt rang mà bà Từ thích ăn, kèm thêm nhu yếu phẩm, sau đó đến 05 tìm Từ Thiên Nghiêu để giao chìa khóa.

Cô nói với đối phương rằng xe tải đỗ trước cổng 02 là cho anh ta và bà Từ, tiếp đó mới lên xe của mình.

Mười hai giờ trưa, cục trưởng Ninh và Tiểu Mã lái xe qua đây.

Từ Thiên Nghiêu đã tới trước, đang đứng bên cạnh xe tải đợi bọn họ.

Cục trưởng Ninh và Tiểu Mã xuống xe, Từ Thiên Nghiêu lấy bốn chiếc chìa khóa cổng mà Giang Phỉ đã đưa cho mình ra.

Ba người đi vào căn 02 gần nhất, phát hiện ra bên trong chứa vật tư đựng thành thùng, cục trưởng Ninh rất sững sờ.

01, 03 và 04 cũng chất đầy vật tư như thế.

Con bé này… luôn có thể mang tới bất ngờ cho ông ta.

Tiểu Mã: “Cục trưởng, phải xử lý bốn căn nhà này như thế nào đây?”

“Giữ lại cho đám người cô Giang đi.”

Ông ta không muốn một ngày nào đó đám trẻ muốn về nhà nhưng lại không có chỗ ở.

Lúc này, tại lối ra vào của đồn trú an toàn.

Giang Phỉ tập trung với đám người Giang Chính Khang, lên đường đến Bắc Kinh.

Trước đó cô đi trực thăng về đây nên cũng không rõ khu tái định cư cách đồn trú an toàn không xa hầu như đã sụp đổ hết.

Mấy căn cứ cướp bóc ngày xưa, đến bây giờ cũng đã hoàn toàn biến thành phế tích.

Thi thoảng sẽ đụng trúng dân đói bị trận động đất cướp mất tay chân, yếu ớt nằm ở ven đường, vết thương lộ ra ngoài đã thối rữa, vì không có thuốc chữa nên chỉ còn nước đợi cái chết tới gần.

Còn có một vài dân đói lảo đảo đi tìm vũ khí thử tự sát.

Sống quá mệt, cái chết đối với bọn họ mà nói chính là sự giải thoát.

Đám người Giang Chính Khang ở trong xe nhà di động bình thường không đành lòng nhìn ra bên ngoài thêm nữa, mà kéo rèm cửa hai bên vào.

Lăng Chiêu Duệ và Tô Lưu Viễn trên Unimog cũng không nhìn ra ngoài cửa sổ nữa.