Mạt Thế Thiên Tai: Ta Dựa Vào Siêu Thị Nuốt Vàng Nằm Thẳng

Chương 498. Làm người theo đuổi tôi thì tố chất cơ thể phải tốt

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Đợi tôi nói hết đã!” Vưu Thừa Vũ bám cả hai tay vào cửa sổ: “Hôm qua, bạn của cô, Lục Dục đã kéo tôi vào ngõ đánh đập một trận, cô nhìn mặt tôi đi, có khác gì bị hủy dung đâu!”

“Bác sĩ nói mất nửa tháng mặt tôi cũng không thể khôi phục được, cô nhất định phải phân xử giúp tôi! Bằng không, phải thay bạn cô chăm sóc tôi đến khi lành lại mới được!”

Tối hôm qua, tay sai của anh ta nghe ngóng được Mạc Ngôn An đã tặng một trung tâm thương mại nhỏ ba tầng cho Giang Phỉ, còn định hợp tác làm ăn với đối phương, cho nên anh ta mới từ bỏ việc dưỡng thương, đặc biệt chạy tới gần trung tâm thương mại nhỏ, nguyên một ngày chỉ đợi Giang Phỉ đi qua đây.

Anh ta muốn giả bộ đáng thương tố cáo, lợi dụng lòng áy náy của Giang Phỉ để giành được cơ hội tiếp xúc với cô.

Anh ta không tin ngày nào cũng gặp mặt mà Giang Phỉ lại không động lòng với mình!

Đây là một kế hoạch thiên tài biết bao nhiêu!

Giang Phỉ nhìn chằm chằm vào Vưu Thừa Vũ đột nhiên bật cười: “Tại sao Lục Dục lại đánh anh?”

Đồng đội không phải loại người sẽ vô duyên vô cớ đánh người khác.

“Vì tôi muốn tặng hoa cho cô, chắc chắn anh ta có suy nghĩ không trong sáng với cô, coi tôi thành tình địch rồi.”

“Tôi vừa đẹp trai vừa giàu có, anh ta biết mình không thể so được với tôi nên mới đố kỳ, ghen ghét mà ra tay với tôi! Loại người này là lòng dạ độc ác nhất!”

Anh ta ra sức bôi nhọ Lục Dục, trong từng câu chữ đều thể hiện ra suy nghĩ muốn theo đuổi Giang Phỉ của anh ta.

Tô Lưu Viễn không nhịn được: “Nói vớ vẩn! Lục Dục không phải loại tiểu nhân bỉ ổi, nham hiểm!”

“Ai đang nói đấy?” Vưu Thừa Vũ đứng thẳng người lên kiểm tra với vẻ hoang mang, sau khi phát hiện ra Tô Lưu Viễn ngồi trên thùng xe bán tải, anh ta phì cười.

“Một thằng tàn phế đến ngay cả đi đường còn không đi được, vậy có tư cách gì mà hô to gọi nhỏ với tôi?”

“Thạch cao to như thế mà không nhìn thấy, mắt mù thì đi tìm bác sĩ khám đi, đừng có làm chó hư chặn đường nữa.” Tô Lưu Viễn chửi lại anh ta nhưng vẫn chưa hả giận.

Đợi chân mình lành rồi nhất định phải đánh người này một trận!

Tô Lưu Viễn không ra tay được nhưng Giang Phỉ thì có.

Cô mở cửa xe đi xuống: “Vừa rồi anh nói muốn tặng hoa và theo đuổi tôi?”

“Không sai!”

Giang Phỉ xắn tay áo lên, đề cao âm lượng: “Làm người theo đuổi tôi thì tố chất cơ thể nhất định phải tốt.”

“Tôi cần phải thử thách anh.”

Vưu Thừa Vũ còn chưa kịp phản ứng đã bị Giang Phỉ bịt miệng, kéo vào trong góc đánh bốp bốp.

Có người qua đường nhìn thấy một màn này bèn dừng chân lại: “Sao cô ta lại đánh người? Mau đi tìm đội bảo vệ tới giải quyết đi!”

Một người qua đường khác đã nghe được cuộc đối thoại bèn kéo đối phương lại: “Trời ơi, bà chẳng hiểu gì cả, người ta đang thử thân thủ của cái cậu kia, muốn biết sau này có thể bảo vệ được người ta hay không?”

“Nhưng hình như cô gái kia đang đơn phương đánh đập mà…”

“Chứng tỏ thân thủ của cậu kia không được, một bên muốn đánh một bên muốn chịu, chúng ta đừng lo chuyện bao đồng nữa.’

Vì thế, đám người qua đường kéo nhau rời đi.

Đám người Giang Chính Khang cũng xuống xe, cứ hễ có người qua đường là giải thích đúng y như vậy, cộng thêm diễn xuất tuyệt vời đã thành công lừa hết người này tới người khác.

Đánh đủ rồi, Giang Phỉ mới dừng tay.

Vưu Thừa Vũ lập tức trượt xuống nằm dưới đất.

Liên tiếp ăn đòn hai ngày, anh ta vừa đau vừa ấm ức, không nhịn được mà chửi ầm lên: “Mẹ kiếp… cô với Lục Dục đều đáng chết…”

“Cả đời này bạn của cô đừng hòng vào được đội bảo vệ!”

Anh ta đã động tay động chân vào công việc của đồng đội?

Giang Phỉ chắp tay sau lưng, lấy một chiếc bút ghi âm đã sạc đầy pin ra để thu thập chứng cứ, cô giả bộ không nghe rõ mà hỏi lại: “Anh nói gì cơ?”

Vưu Thừa Vũ tức muốn chết nghiến răng nghiến lợi lặp lại một lần.

“Tôi nói cho cô biết, Giang Phỉ, nếu cô không hẹn hò với tôi và làm trâu làm ngựa hầu hạ tôi, vậy cho dù Lục Dục có thông quan phỏng vấn của đội bảo vệ cũng đừng hòng được vào làm việc!”

“Lần này tôi có thể ngấm ngầm ra tay khiến Lục Dục phải cút ra khỏi đội bảo vệ thì lần sau vẫn có thể!”

“Đội bảo vệ do người ở tầng lớp trên như chúng tôi quyết định!”

Theo đuổi cái khỉ gì, trực tiếp đe dọa nhanh hơn bao nhiêu!

Vưu Thừa Vũ ngây thơ cho rằng Giang Phỉ sẽ chịu thỏa hiệp vì bạn bè.

Ngay sau đó, đầu anh ta bị một viên gạch bay tới đập trúng, ngất xỉu ngay tại chỗ.