Mạt Thế Thiên Tai: Ta Dựa Vào Siêu Thị Nuốt Vàng Nằm Thẳng

Chương 499. Cậu, cậu với dì Tào xếp hàng hóa ở tầng một

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giang Phỉ tắt bút ghi âm đi, lấy bộ đàm đặc biệt ra liên lạc với Lục Dục.

Rất nhanh đã nhận được hồi âm: “Bây giờ tôi đang bận, lát nữa sẽ gọi cô.”

Tiếng thở của Lục Dục hơi gấp, nói xong đã ngắt liên lạc ngay.

Giang Phỉ cất bộ đàm đi.

Lát nữa đợi đồng đội xong việc lại hỏi chuyện công việc của anh sau vậy.

Cô lại đá Vưu Thừa Vũ một cước sau đó kêu mấy người Giang Chính Khang lên xe, lái đến trung tâm thương mại nhỏ.

Trước khi xuống xe, cô lấy bản kế hoạch và bảng giá sản phẩm mà hôm qua Tô Lưu Viễn đã viết xong ra.

Cô đã đọc qua một lần, cảm thấy không có vấn đề gì hết, lại lấy chìa khóa ra mở cửa cuốn chống trộm, dẫn mọi người đi vào trong tham quan.

“Mọi người sắp xếp hàng hóa dựa theo bản kế hoạch của Tô Lưu Viễn trước, cuối cùng thống nhất dán bảng giá.”

“Cậu, cậu với dì Tào xếp hàng hóa ở tầng một.”

“Diêu Kim, Hàn Dương, các anh phụ trách tầng hai.”

“Ngưu Nhị, anh với tôi lên tầng ba.”

“Tô Lưu Viễn, anh với Tiểu Thạch ở lại đây.” Giang Phỉ xoa đầu Giang Tiểu Thạch, đang định đến nhà kho bê hàng thì có mấy chiếc xe thương mại đỗ ngoài cửa.

Hơn ba người đàn ông mặc tây trang màu đen bước xuống, đó đều là vệ sĩ của Mạc Ngôn An.

“Cô Giang, cậu chủ với chú Lưu đã đi lấy bảng hiệu của trung tâm thương mại, cậu chủ phái chúng tôi tới đây xem có việc gì cần giúp không.”

“Vừa vặn chúng tôi đang định bày hàng hóa đây.”

Giang Phỉ nói nhiệm vụ cụ thể, mọi người bắt đầu làm việc.

Bản kế hoạch và bảng giá được dán trên cửa chính, thuận tiện cho mọi người kiểm tra.

Có vệ sĩ giúp bê hàng, Giang Phỉ cũng nhàn rỗi nên lén lút trang trí cho trung tâm thương mại nhỏ.

Cô để một chiếc bình hoa trên bệ cửa sổ, bày hàng thủ công mỹ nghệ trên quầy thu ngân, trải thảm ở đầu cầu thang…

Phòng nghỉ của nhân viên ở tầng một rộng hơn một trăm mét vuông.

Diện tích đủ lớn, Giang Phỉ sửa vị trí sát gần cửa sổ thành nhà bếp, đặt đồ dùng nhà bếp, bộ đồ ăn và máy phát điện bên trong, sau này mọi người có thể nấu cơm trong trung tâm thương mại nhỏ.

Lỡ như xuất hiện sự cố không thể về khu biệt thự Phong Lâm, bị nhốt ở chỗ này vẫn có thể ăn được cơm canh nóng hổi.

Giang Phỉ vừa bước ra khỏi phòng nghỉ thì Lục Dục cũng lái xe về.

Anh mặc đồng phục tác chiến rằn ri càng tôn lên dáng người cao ráo, nhưng đó không phải bộ đồ tác chiến của đồn trú an toàn.

“Quần áo của anh…”

“Trung tâm cứu trợ phát cho tôi đấy, tôi đã ứng tuyển vào đội cứu trợ, ngày mai sẽ chính thức đi làm.”

Lục Dục chia sẻ xong tin tốt cho Giang Phỉ mới nói: “Sáng nay tôi đến tổng công ty bảo vệ nhậm chức mới nhận được tin tức nói mình đã bị từ chối tuyển dụng.”

“Có một nhân viên công tác nói với tôi đây là chỉ thị của cậu chủ nhà họ Vưu, Vưu Thừa Vũ.”

“Lúc đó tôi mới biết tổng công ty bảo vệ được giới nhà giàu của căn cứ Bắc Kinh xây dựng, Vưu Thừa Vũ có quyền lợi rất lớn ở chỗ này vậy nên tôi đến đội cứu trợ ở bên cạnh.”

“Đội cứu trợ thuộc phía quân đội, Vưu Thừa Vũ không nhúng tay vào được.”

“Lúc cô dùng bộ đàm liên lạc với tôi thì tôi đang phỏng vấn, không tiện nói chuyện với cô.”

Giang Phỉ giơ ngón cái với anh: “Lợi hại.”

Đây chính là thực lực của đồng đội! Đi đến đâu cũng được hết!

“Vừa rồi cô gọi tôi có chuyện gì thế?”

“Hôm nay Vưu Thừa Vũ đến tìm tôi, nói anh đã đánh anh ta.”

Lục Dục sững người.

Giang Phỉ: “Vưu Thừa Vũ nói anh có ý đồ không trong sáng với tôi.”

Chẳng hiểu sao Lục Dục lại thấy khẩn trương hơn hẳn.

Cái đêm rời khỏi đồn trú an toàn đó, anh quả thật đã sờ trộm mặt của hàng xóm…

“Vưu Thừa Vũ còn nói, anh coi anh ta thành tình địch, đố kỵ với anh ta nên mới ra tay đánh anh ta.”

Trong lòng Lục Dục không tán đồng.

Loại người này không xứng trở thành đối thủ.

Giang Phỉ kể lại toàn bộ sự việc đã xảy ra vào ban ngày cho Lục Dục nghe.

Thấy vẻ mặt của cô bình thường mà không bị lời nói dối của Vưu Thừa Vũ ảnh hưởng, Lục Dục cũng thả lòng dần, anh giải thích một câu: “Tôi đánh Vưu Thừa Vũ vì không muốn để anh ta tiếp tục quấy rầy cô nữa.”

“Anh làm không sai, lần sau bắt gặp anh ta lần nào thì cứ đánh lần đó.”

Cũng không biết sợi dây thần kinh nào của Vưu Thừa Vũ bị hỏng mà lại muốn theo đuổi cô nữa.

“À đúng rồi, hôm nay tôi đã hỏi đội cứu trợ giúp cô, bọn họ không tuyển nhân viên tạm thời.” Lục Dục hơi cúi người, nhỏ giọng bảo: “Chức vị của đội cứu trợ cao hơn đội bảo vệ, cô cứ yên tâm dùng súng, không cần để ý mấy người kia đâu.”