Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tôi thất thiểu bước ra khỏi phòng Phó Cục trưởng Ngô, theo Âu Dương xuống lầu. Thái độ của Âu Dương lúc nãy còn nhiệt tình, giờ cũng trở nên lạnh nhạt hẳn. Cô ấy đưa cho tôi một mảnh giấy, bảo tôi đến nhận việc tại Phòng 2 Ban Hành động ở phòng thứ hai bên trái tầng một. Cầm mảnh giấy này đến Phòng Hậu cần nhận phiếu ăn và chìa khóa ký túc xá, còn thẻ nhân viên thì hai ngày nữa mới có. Dặn dò xong, cô ấy hất tóc đuôi gà, bỏ mặc tôi đứng chơ vơ ở cầu thang.
Thái độ "lật mặt như bánh tráng" này rõ ràng là do ảnh hưởng của Phó Cục trưởng Ngô. Tôi ngẩn người ra một lúc rồi cười khổ, đi xuống tầng một tìm phòng làm việc của mình.
Đến nơi, thấy cửa phòng khép hờ, bên trong vọng ra tiếng cười nói vui vẻ. Nghe không khí có vẻ tốt, tôi đẩy cửa bước vào. Văn phòng rộng rãi có bốn người, ba nam một nữ. Một thanh niên có đôi lông mày xệ xuống trông rất hài hước đang kể chuyện cười, khiến mọi người cười nghiêng ngả. Thấy có người vào, cả bốn cặp mắt đổ dồn về phía tôi. Bị nhìn chằm chằm, tôi cung kính cúi đầu chào: "Chào các anh chị, em là nhân viên mới của phòng, tên là Trần Nhị Đản, mong được mọi người giúp đỡ ạ."
Vừa nghe tên tôi, cả mấy người đều bật cười. Một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, vẻ mặt từng trải đứng dậy, bước tới bắt tay tôi, vừa lắc vừa cười nói: "Chào mừng chào mừng! Nghe nói cấp trên sắp điều người về, không ngờ là hôm nay. Ơ, sao không có ai dẫn cậu xuống thế?"
Tôi định giải thích thì ông ấy đã khoác vai tôi dẫn vào giữa phòng, giới thiệu: "Đây là Khổng Tử Thừa, gọi là anh Khổng, lão làng của phòng mình. Đây là chị Hướng Vinh. Còn đây là Lỗ Tử Tiệt, gọi là Tiểu Lỗ, vào trước cậu một năm. À, còn tôi là Thân Trọng..." Thân Trọng vừa dứt lời, tôi lập tức chào hỏi từng người: "Em chào anh Khổng, chị Hướng, anh Lỗ, anh Thân..."
So với sự lạnh lùng ở phòng Phó Cục trưởng Ngô, không khí ở đây ấm áp hơn hẳn. Sau màn chào hỏi xã giao, tôi cũng nắm được sơ qua về nhân sự của Phòng 2. Ngoài bốn người này ra còn có một Trưởng phòng và hai nhân viên nữa đang đi công tác. Anh Thân là người có thâm niên nhất ở đây, chức vụ Phó phòng, Trưởng phòng đi vắng thì anh ấy to nhất. Biết tôi vừa từ xa đến chưa kịp sắp xếp gì, anh ấy duyệt cho tôi nghỉ phép ngay, bảo tôi đi nhận phòng ký túc xá, nghỉ ngơi hai ngày rồi hẵng đi làm.
Gặp được lãnh đạo tâm lý thế này, tôi cảm ơn rối rít. Chào tạm biệt mọi người ở Phòng 2, tôi đến Phòng Hậu cần nhận phiếu ăn, rồi được dẫn đến khu ký túc xá dành cho nhân viên độc thân.
Ngoài dự đoán, có lẽ do Cục ít người nên tôi được phân hẳn một phòng riêng. Tuy chỉ là khu nhà tập thể cũ kỹ nhưng cũng đủ làm tôi sướng rơn. Ngay hôm đó, tôi đón La Đại Điểu và Béo Nhé vào ở, coi như an cư lạc nghiệp ở đất Kim Lăng này. Mấy ngày tiếp theo, La Đại Điểu ngày nào cũng ra ngoài tìm việc làm, còn tôi thì đến Phòng 2 làm quen với công việc dưới sự hướng dẫn của anh Thân. Không tìm hiểu thì thôi, càng đi sâu vào tôi mới phát hiện cái gọi là Ban Hành động này thực chất chỉ là cái vỏ rỗng tuếch, khác hẳn Đội công tác của đội trưởng Trương trước đây. Mười năm biến động đã phá hủy quá nhiều thứ, nhiều công việc bị đình trệ. Giờ tuy đang nỗ lực khôi phục nhưng mọi thứ vẫn ở giai đoạn sơ khai, trên dưới đều lúng túng như gà mắc tóc.
Không có việc gì làm thì đương nhiên là nhàn rỗi. Ngày nào tôi cũng như con ruồi không đầu, chẳng biết làm gì cho hết ngày. Nhìn mọi người xung quanh, ai nấy đều cầm tờ báo, nhâm nhi chén trà, ung dung tự tại khiến tôi hoang mang tột độ.
Tôi thì nhàn cư vi bất thiện, còn La Đại Điểu lại bận tối mắt tối mũi. Âu cũng vì tôi đã có công ăn việc làm, còn nó thì trắng tay. Lúc đi hùng hổ tuyên bố ra ngoài sấm pha thiên hạ, giờ mà không tìm được việc làm, lủi thủi về quê thì mất mặt lắm. Nghĩ vậy nên ngày nào nó cũng đi từ tờ mờ sáng, tối mịt mới mò về, đặt lưng xuống là ngáy o o, chẳng biết bận rộn cái gì.
Tôi hỏi mấy lần nó đều ậm ừ không nói rõ. Lúc thì bảo ra bến tàu xem người ta bốc vác, lúc thì bảo chạy việc vặt cho người ta ở Lăng Tôn Trung Sơn. Mãi đến cuối tháng Chín, một tối nọ, nó về nhà với vẻ mặt kích động, nắm chặt tay tôi, hưng phấn hỏi: "Nhị Đản, mày đoán xem hôm nay tao gặp ai?"
...
Trước khi đến Kim Lăng, La Đại Điểu chỉ quanh quẩn ở vùng núi Ma Lật, làm gì quen biết ai khác. Lúc đó tôi đang chán nản cùng cực, viết thư cho mấy người bạn mà chẳng ai hồi âm. Nghe nó úp mở, tôi còn tưởng Nur tìm đến. Ai ngờ nó lại bảo gặp gia đình chú Trương thanh niên trí thức.
Kể ra cũng trùng hợp thật. Quê chú Trương tuy cũng ở tỉnh này nhưng không phải Kim Lăng. Chú ấy gặp La Đại Điểu là vì năm ngoái thi đại học lại, chú ấy đỗ vào Đại học Kim Lăng.