Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Gia thế của chú Trương, La Đại Điểu không rõ nhưng bố tôi thì biết tuốt. Hai nhà là chỗ thân tình, tôi từng liều mạng cứu Tiểu Ni, lại cùng Nur xử lý vong linh em bé trong nhà họ, ân tình sâu nặng. Nên tôi biết bố chú Trương thực ra là cán bộ lão thành. Hồi trước chú ấy phải về quê là do bố bị đấu tố, tống vào trại cải tạo. Sau này được giải oan, phục chức, chú ấy mới được về thành phố, mang theo cả vợ con. Lần này La Đại Điểu kể, chú Trương đang học đại học, còn cô Nhất Chi Hoa được điều về làm cán bộ công đoàn nhà máy thép ở Kim Lăng, cả nhà định cư ở đây luôn.
Tha hương ngộ cố tri, đúng là chuyện vui. Nhưng tôi trộm nghĩ, hồi ở Ma Lật, chú Trương thuộc dạng sa cơ lỡ vận, giờ về thành phố rồi, chắc gì người ta đã muốn nhắc lại chuyện cũ, hay nhận đám bà con nghèo kiết xác chúng tôi.
Tôi nghĩ vậy nhưng La Đại Điểu lại bảo cả chú Trương và cô Nhất Chi Hoa đều rất mừng khi gặp nó. Chú Trương bận học, ngày thường ở trường, nhưng thứ Bảy này chú mời tôi và La Đại Điểu đến nhà chơi, bảo phải thết đãi hai người bạn từ Ma Lật một bữa ra trò. Nghe La Đại Điểu kể mà mắt sáng rực, tôi đoán chắc nó muốn nhờ vả gia đình chú Trương xin việc cho. Còn tôi thì bỗng nhớ đến Tiểu Ni, cô em gái kết nghĩa lúc nào cũng ríu rít gọi "anh Nhị Đản", không biết giờ con bé lớn thế nào rồi.
La Đại Điểu đã nhận lời thay tôi rồi, chẳng lẽ lại thất hẹn. Đến thứ Bảy, mặc kệ ánh mắt kỳ thị của mọi người, tôi dắt Béo Nhé cùng La Đại Điểu vào cửa hàng mua một hộp sữa mạch nha và ít hoa quả tươi, rồi bắt xe đến khu tập thể nhà máy thép tỉnh.
Địa chỉ thì đúng rồi, nhưng chúng tôi không ngờ nhà máy thép lại to đến thế. Nhà cửa san sát khiến hai đứa chóng cả mặt. Khổ nỗi La Đại Điểu lại quên béng số nhà, cứ đứng ngẩn tò te ra đó.
Đúng lúc ấy, một cô bé xinh xắn như thiên thần xuất hiện trước mặt chúng tôi, cất tiếng chào lanh lảnh: "Anh La! Anh... Nhị Đản?"
Tôi cúi xuống nhìn. Ồ, chẳng phải Tiểu Ni con gái chú Trương đây sao? Mấy năm không gặp, con bé cao hẳn lên, mặt cũng gầy đi, trái xoan thanh tú, da dẻ hồng hào, đôi mắt đen láy lấp lánh như sao trời, xinh đẹp vô cùng. Lúc này Tiểu Ni chắc chín mười tuổi rồi nhỉ? La Đại Điểu mới gặp Tiểu Ni hôm trước nên không lạ, còn tôi và Tiểu Ni nhìn nhau đều ngỡ ngàng. Cả hai thay đổi nhiều quá, nhất thời chưa nhận ra ngay. Nhưng con bé bạo dạn, chạy lại nắm tay tôi, reo lên: "Anh Nhị Đản, anh cao quá, nếu không có Béo Nhé thì em chẳng nhận ra anh đâu!"
Tiểu Ni quấn quýt lấy tôi, ríu rít như chim non. Chỉ vài câu nói, cảm giác xa cách mấy năm trời bay biến sạch. Thấy Tiểu Ni thân thiết với tôi, La Đại Điểu ghen tị ra mặt, lầm bầm khó chịu. Tiểu Ni bĩu môi: "Anh Nhị Đản là anh kết nghĩa của em, em phải thân chứ."
Ở cùng quê nên cô Nhất Chi Hoa lạ gì tính nết La Đại Điểu, sợ chúng tôi lạc đường nên sai Tiểu Ni ra đón. Con bé dẫn chúng tôi đến một tòa nhà bê tông. Vào nhà mới thấy đây là căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, điều kiện thế này chắc chức vụ của cô Nhất Chi Hoa không nhỏ đâu. Vợ chồng chú Trương đều ở nhà, thấy chúng tôi đến thì mừng rỡ ra mặt. Thấy chúng tôi mang quà cáp, cô Nhất Chi Hoa trách yêu: "Hai cái đứa này, đến chơi thì đến, quà cáp làm gì cho tốn kém?"
Lễ nghĩa không ai trách, mồm thì nói vậy nhưng cô vẫn cười tít mắt nhận quà.
Mọi người ngồi quây quần trong phòng khách nói chuyện. Đúng là đi một ngày đàng học một sàng khôn. Ngày xưa ở quê, cô Nhất Chi Hoa tuy xinh đẹp nhưng suốt ngày lam lũ ruộng đồng, chẳng thấy gì đặc biệt. Giờ ra thành phố, lời ăn tiếng nói, cử chỉ của cô sang trọng hẳn lên. Còn chú Trương là sinh viên đại học, nói chuyện đâu ra đấy, văn vẻ ra phết. Tất nhiên, tình cảm xưa cũ vẫn vẹn nguyên. Biết tôi đã có công ăn việc làm ổn định ở Kim Lăng, còn La Đại Điểu vẫn long bong, cô Nhất Chi Hoa vỗ ngực bảo để cô lo, trước mắt cứ xin cho La Đại Điểu vào làm trong nhà máy đã.
Nghe thế, La Đại Điểu sướng run người. Nếu chúng tôi không cản lại, chắc nó quỳ xuống lạy sống gia đình chú Trương mất.
Tối hôm đó, cô Nhất Chi Hoa trổ tài nấu nướng, toàn món ngon vật lạ, khiến tôi và La Đại Điểu ăn không kịp gắp, Béo Nhé cũng ăn đến nghẹn. Cơm nước xong xuôi, chú Trương kéo tôi ra nói chuyện công việc. Chú bảo chú thi vào khoa Khảo cổ học Đại học Kim Lăng, theo học một vị giáo sư già cũng am hiểu chút ít về huyền học. Chú học được rất nhiều điều, bảo tôi đừng thấy bây giờ nhàn rỗi mà nản, đó là do thời thế loạn lạc trước đây làm đình trệ mọi thứ. Đợi khi mọi việc đi vào quỹ đạo, chắc chắn sẽ bước vào thời kỳ phát triển rực rỡ.