Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tôi từng theo Lão Quỷ khổ luyện đạo nghĩa. Hơn bảy trăm tám mươi bài chú Lôi Đình, Trừ Bệnh, Khu Dịch, Bảo Sinh, Cứu Khổ, Tróc Quỷ, Phục Ma trong Thái Thượng Tam Động Thần Quyển tôi đều thuộc làu làu. Dù vì huyết chú phong ấn của lão đạo sĩ áo xanh mà tất cả đều trở thành "đồ long chi thuật" (vô dụng), nhưng sau này được Tà Phù Vương Dương Nhị Sửu dùng thuốc tẩy tủy phạt kinh, truyền thụ Chủng Ma Kinh Chú Giải, đã gieo xuống một hạt giống trong tôi. Những ngày qua, hạt giống ấy tuy chậm chạp nhưng đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc.
Dù phải nấp mình ở cái Phòng 2 nhỏ bé, bị lão Phó Cục trưởng Ngô Gia hói đầu bụng phệ coi thường, bị các tiền bối sai vặt, thậm chí đôi lúc còn thấy mông lung, nhưng tôi biết rõ một điều: Trần Nhị Đản tôi hơn đứt người thường.
Thứ tôi thiếu chỉ là một cơ hội, một sân khấu để thể hiện mình. Và con cá lớn quái đản này có lẽ chính là bước khởi đầu cho tiền đồ xán lạn của tôi.
Trong cơn quay cuồng kinh hoàng, con cá lớn lôi tôi lặn sâu xuống đáy hồ lạnh giá. Đúng là như cá gặp nước, ở chỗ nước nông nó chưa phát huy hết sức mạnh, nhưng vừa xuống nước sâu là nó lồng lộn như ngựa điên. Nó lôi tôi lao đi vun vút, lạng lách đánh võng, cố tình không ngoi lên, muốn dìm chết tôi hoặc chờ tôi kiệt sức buông tay để quay lại húc chết. Dù bị lắc lư đến chóng mặt, hai chân chuột rút cứng đờ, nhưng trong đầu tôi vẫn nhớ như in một việc.
Đó chính là bài Hàng Ma Chú đã khắc sâu trong tâm trí tôi.
Tôi dồn toàn bộ sức lực còn lại, vừa niệm thầm Hàng Ma Chú trong Thái Thượng Tam Động Thần Quyển, vừa rút thanh tiểu bảo kiếm trong ngực ra, đâm phập vào đầu con cá lớn. Cú đâm này khiến tôi suýt bị hất văng ra, nhưng lưỡi kiếm sắc bén cuối cùng cũng cắt đứt xương sống con cá, găm sâu vào não bộ nó. Cá không biết kêu, nhưng tôi vẫn nghe thấy một tiếng rít chói tai xuyên thủng màng nhĩ, ngay cả khi đang ở dưới nước.
Sau một hồi giãy giụa kịch liệt, thân hình đồ sộ của nó cuối cùng cũng bất động, từ từ nổi lên mặt nước cùng với tôi.
Tôi không biết mình đã vật lộn với con cá dưới đáy hồ bao lâu, nhưng khi ngoi lên mặt nước, buồng phổi khô khốc của tôi cuối cùng cũng được hít thở thỏa thích. Chưa bao giờ tôi thấy không khí đáng yêu đến thế. Tôi hít sâu liên tục ba phút mới hoàn hồn sau cơn thập tử nhất sinh. Nhìn quanh, bốn bề tối đen như mực, bờ hồ còn xa tít tắp. Trong đêm khuya thanh vắng, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng gọi khản đặc.
Hết chóng mặt, tôi mới nhận ra đó là tiếng mọi người gọi tên tôi. Ngoài hai vị tiền bối trong phòng, còn có anh em công an của anh Lưu.
Lúc đó tôi cũng khá bình tĩnh. Thấy con cá lớn mình đang ôm vẫn nổi lềnh bềnh (chắc do bong bóng cá phồng lên), tôi bèn đẩy cái xác nó bơi về phía có tiếng gọi. Ban đầu tôi định tạo bất ngờ, lẳng lặng xuất hiện trước mặt mọi người cho oách. Nhưng bơi được một đoạn, tôi phát hiện sức lực đã cạn kiệt sau cuộc vật lộn ngắn ngủi mà ác liệt vừa rồi. Nước hồ ban đêm lạnh buốt xương, tôi run cầm cập, chẳng còn màng sĩ diện gì nữa, gào lên cầu cứu. Trên bờ phản ứng rất nhanh. Ngay sau đó, tôi thấy một bóng người nhảy ùm xuống nước, bơi về phía tôi.
Trong tình cảnh quỷ dị vừa rồi mà dám nhảy xuống nước, người gan dạ đó không ai khác chính là anh Thân, trưởng nhóm của chúng tôi. Bơi đến bên cạnh, anh ấy túm lấy tay tôi hỏi có sao không. Tôi lắc đầu. Anh ấy nhìn sang con cá lớn trong tay tôi.
Dưới ánh trăng mờ ảo, sau khi vuốt ve đôi mắt cá to như nắm tay, anh Thân khẳng định chắc nịch: "Đây là cá trê! To thế này chắc thành tinh rồi!"
Câu nói này đã định đoạt tính chất vụ án mạng không đầu ở núi Ngõa Lãng. Cái đầu của thầy cúng Hoàng Dưỡng Thần bị đứt lìa, rất có thể là do vây lưng sắc như dao cạo của con cá này cắt đứt. Nhìn cái vây lưng này xem, còn cứng và sắc hơn cả dao thép. "Không biết Nhị Đản chú mày làm thế nào mà giết được nó, giỏi lắm!"
"Giỏi lắm!" Khi tôi và anh Thân hì hục kéo con cá trê khổng lồ lên bờ, mọi người tranh nhau xúm lại, người bắt tay, người vỗ vai tôi bồm bộp, khen ngợi hết lời.
Thấy mọi người hưng phấn như vậy, tôi cất kỹ thanh tiểu bảo kiếm của lão đạo sĩ, gãi đầu cười khiêm tốn: "Chó ngáp phải ruồi thôi ạ, may mắn cả."
Tôi khiêm tốn là thế nhưng ánh mắt mọi người nhìn tôi đầy vẻ nể trọng. Nhất là anh Lưu bị rong quấn chân lúc nãy. Sau khi được cứu lên, anh ấy kể lúc đó hai chân như bị chôn trong bê tông, giờ nghĩ lại chắc chắn là trúng tà. Chỉ có trúng tà mới giải thích được việc mấy cọng rong rêu lại có thể trói chân một công an dày dạn kinh nghiệm như anh ấy. Mọi người đều tỏ ra sợ hãi trước con cá trê dài hơn hai mét này. Nó to lớn, dài ngoằng, bụng có hoa văn đen, đôi râu dài như râu rồng trong truyền thuyết. Vậy mà con quái vật này lại chết trong tay tôi, thật đáng kinh ngạc.