Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tôi là người của Phòng 2, thấy tôi được khen, anh Thân cũng nở mày nở mặt. Mọi người hợp sức kéo con cá lên bờ. Sau đó anh Khổng đánh thức Mạnh Lão Nhị và ông Lý đang hôn mê. Hỏi chuyện thì biết cả hai đều mơ một giấc mơ kỳ lạ.
Trong mơ, Hà Bá (Thần Sông) mời họ xuống nước chơi, thế là họ cứ mơ màng đi ra bờ hồ.
Khác với những người bị thôi miên thường không nhớ gì, hai người họ vẫn lờ mờ nhớ lại một số chuyện. Nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi, họ cảm thấy như bị ác quỷ điều khiển, run lên cầm cập. Mọi người loay hoay một hồi thì trời tảng sáng. Hồ chứa nước cách làng Mạnh Gia dưới chân núi không xa, anh Thân cử vài người xuống báo tin, còn chúng tôi ở lại trông xác con cá.
Anh Thân xuất thân trinh sát lão luyện, không rành về huyền học đạo môn. Nhưng anh ấy leo lên được chức Phó phòng không phải chỉ nhờ thâm niên. Rảnh rỗi không có việc gì làm, anh ấy đi vòng quanh xác con cá, một lúc sau lấy từ trong ba lô ra một cái hộp.
Tôi người ngợm đầy bùn đất và mùi tanh cá, tắm xong cũng chẳng có quần áo thay. Nhưng "trai tơ hỏa khí vượng", cởi trần cũng chẳng thấy lạnh, tôi tò mò lại xem. Trong hộp gỗ là một đống bột màu đen sì.
Đó là bột nam châm. Anh Thân rắc bột quanh con cá, quan sát sự phân bố của bột nam châm một hồi, cuối cùng dừng lại ở vết thương do tôi đâm trên đầu cá. Anh thò tay vào, mò mẫm trong cái đầu cá to như cái chậu rửa mặt. Một lúc sau, anh ấy lôi ra một viên ngọc to bằng quả nhãn lồng. Rửa sạch bằng nước, soi đèn pin vào thấy viên ngọc phát ra ánh sáng xanh lục u linh. Anh Khổng đứng bên cạnh kích động thốt lên: "Yêu đan?"
Anh Thân cười, đẩy vai anh Khổng: "Nói bậy! Ông tưởng đây là truyện tiên hiệp của Hoàn Châu Lâu Chủ à? Rồng, rắn, cá, rùa, trai... trong đầu chúng đều có thể sinh ra ngọc, thực chất là một loại kết thạch lắng đọng. Nhưng nhìn qua thì đúng là hàng tốt, về phải giám định xem sao."
Có người ngoài ở đó, anh Thân không muốn lộ liễu, lẳng lặng cất viên ngọc vào túi áo.
Làng Mạnh Gia cách đó không xa nên chẳng mấy chốc người dưới làng đã lên tới nơi. Tiểu Lỗ cũng đi cùng, ngoài ra còn có hơn chục trai tráng mang theo đòn gánh dây thừng. Thấy con cá trê khổng lồ nằm chềnh ềnh trên mặt đất, ai nấy đều kinh ngạc, bàn tán xôn xao. Bí thư chi bộ thôn không để chúng tôi suy nghĩ nhiều, phất tay ra lệnh cho mọi người trói con cá lại, khiêng về làng.
Sau sự việc rạng sáng nay, anh Thân và anh Lưu thống nhất quan điểm: những vụ chết đuối liên tiếp mấy năm gần đây và cái chết kỳ lạ của thầy cúng đều do con cá trê thành tinh này gây ra.
Chuyện là như vậy, còn việc giải trình với cấp trên thế nào thì không đến lượt lính mới như tôi lo. Hôm qua vật lộn với con cá, tay tôi bị thương nhẹ nên được bố trí nghỉ ngơi tại nhà một người dân. Chưa ngồi ấm chỗ, tôi bỗng nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt vọng lại từ phía trụ sở thôn. Tôi vội chạy ra, tóm lấy một thằng bé đang chạy về phía đó, hỏi có chuyện gì. Thằng bé bưng cái bát to tướng, vừa giãy tay tôi ra vừa hét: "Bác Bí thư bảo công an huyện bắt được hung thủ là con cá trê tinh. Hôm nay mổ cá, lột da rút gân nấu canh cho cả làng ăn để trấn an tinh thần và trả nợ máu. Anh đi nhanh lên kẻo hết phần!"
Tôi giật mình thon thót. Lại trò gì đây? Không kịp nghỉ ngơi, tôi chạy theo thằng bé đến trụ sở thôn. Quả nhiên, ở đó người ta đã dựng một cái bếp lò dã chiến khổng lồ, bên trên đặt một cái chảo gang to đùng. Con cá trê khổng lồ bị chúng tôi bắt được đã bị chặt ra từng khúc, ném vào chảo ninh nấu.
Cái chảo này chắc là di vật của thời ăn bếp tập thể, dùng để nấu cơm cho cả đại đội, to như cái vạc, cao đến nửa người.
Lửa dưới bếp cháy phừng phừng. Xung quanh, dân làng ngồi xổm vòng trong vòng ngoài, ai nấy đều bưng bát tô, mắt hau háu nhìn vào cái chảo khổng lồ, hít hà mùi canh cá thơm phức, nuốt nước miếng ừng ực như chờ ăn cỗ Tết.
...
Năm đó, trăm nghề đều đang hồi phục, nhưng sự chênh lệch giá cả giữa hàng công nghiệp và nông sản vẫn rất lớn, nông thôn khổ vô cùng. Nhiều người cả năm chẳng dính tí thịt cá nào vào mồm, nhìn thấy thịt là thèm nhỏ dãi. Dù con cá trê khổng lồ này chẳng biết sống bao nhiêu năm, thịt có khi dai nhách như cao su, nhưng dẫu sao vẫn là thịt. Nồi lớn vừa bắc lên, ôi chao ơi, hương thơm đặc trưng bay xa cả mấy dặm, câu hết giun sán trong bụng người ta ra ngoài.
Khung cảnh lúc đó náo nhiệt vô cùng. Từ ông già bà cả tóc bạc trắng đến đám trẻ con thò lò mũi xanh, hay những người trụ cột gia đình, ai nấy mắt sáng rực, hớn hở như trẩy hội. Nhưng tôi cứ thấy có gì đó sai sai. Con cá trê khổng lồ này vừa được chúng tôi xác định là hung thủ giết người, chưa được cấp trên giám định mà đã tống vào nồi luộc, thế này thì qua loa quá.