Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 118. Những năm tháng mù lòa 12

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hơn nữa, nếu thứ này thực sự là hung thủ gây ra các vụ chết đuối liên tiếp ở hồ chứa nước Ngõa Lãng, thì trong thịt nó chắc chắn chứa đầy tử khí, âm hàn cực độ. Người già, trẻ nhỏ sức đề kháng yếu ăn vào rất dễ sinh chuyện.

Nhìn những người nông dân chất phác đang háo hức chờ đợi, tôi thấy mình phải lên tiếng. Nếu không, lỡ xảy ra chuyện gì, mạng sống của cả trăm con người này, ai gánh vác cho nổi?

Tôi tìm thấy anh Khổng và Tiểu Lỗ ở cửa trụ sở thôn, hỏi anh Thân đâu. Họ chỉ vào trong phòng, bảo đang cãi nhau trong đó, chắc chưa ra ngay được. Tôi lắng tai nghe, quả nhiên anh Thân đang tranh cãi gay gắt về việc này. Nghe giọng điệu gay gắt là biết sếp chúng tôi cũng đang cực lực phản đối. Anh Thân đóng cửa cãi nhau trong phòng, tôi dại gì mà lao vào như thằng ngốc, bèn đứng ngoài cửa đợi. Tiểu Lỗ hôm qua phải trông xe ở đây, không được tham gia, giờ thấy tôi liền kéo lại hỏi chuyện hôm qua.

Làm việc thì phải nhiệt tình, làm người thì phải khiêm tốn. Tôi tuy nhỏ tuổi nhưng cũng hiểu đạo lý "súng bắn chim đầu đàn". Trước sự tra hỏi của Tiểu Lỗ, tôi không dám khoác lác quá đà, chỉ bảo lúc đó luống cuống tay chân, lỡ tay đâm kiếm vào đầu con cá, chó ngáp phải ruồi thôi.

Quả nhiên, Tiểu Lỗ tiếc hùi hụi vì không có mặt ở đó, nếu không biết đâu cũng lập được công lớn.

Anh Khổng là người tinh tường, đứng bên cạnh cười tủm tỉm.

Cạnh tranh có ở khắp nơi. So với mấy "lão làng" trong phòng, Tiểu Lỗ vào trước tôi một năm nên tỏ ra rất tích cực. Anh ta là lính xuất ngũ, nhờ quan hệ chạy vạy mãi mới vào được Phòng 2, đang nung nấu ý chí leo cao. Không ngờ tôi là kẻ đến sau lại nhanh chân hơn, lập công đầu trong vụ án này, bảo sao anh ta không cảm thấy bị đe dọa? Kể xong chuyện hôm qua, tôi nói nỗi lo của mình cho anh Khổng nghe. Anh ấy thở dài: "Ai bảo không phải chứ? Cả lão Thân lẫn đội trưởng Lưu đều phản đối kịch liệt. Ông bí thư thôn trước mặt thì vâng vâng dạ dạ, vừa quay đi cái là cho người chặt cá thành từng khúc, ném vào nồi ninh rồi, lại còn gọi cả làng đến nữa. Đã thế này rồi thì chúng ta làm gì được nữa?"

Chúng tôi đang càu nhàu thì cửa phòng mở ra. Anh Thân và anh Lưu mặt hầm hầm bước ra, theo sau là bí thư chi bộ thôn Mạnh Gia. Ông lão cười cầu tài, chắp tay xin lỗi rối rít. Nhưng gạo đã nấu thành cơm, có tức giận cũng chẳng làm gì được. Anh Thân hậm hực đi tới chỗ chúng tôi, nhún vai, lắc đầu ngán ngẩm.

Anh Khổng ngạc nhiên, đứng dậy kéo tay anh Thân chất vấn: "Thế là thôi à? Này lão Thân, ông không thể mất nguyên tắc thế được chứ?"

Anh Thân cười khổ: "Biết làm sao bây giờ? Lão Mạnh bảo mấy năm nay làng chết hai mươi người rồi, thiệt hại nặng nề nhất, ai cũng hận không thể ăn tươi nuốt sống hung thủ cho hả giận. Đó là một lẽ. Lẽ thứ hai là làng nghèo quá, nhiều nhà nửa năm nay chưa biết mùi thịt là gì. Để con cá to thế này thối rữa ra đấy thì phí phạm quá, chi bằng nấu lên cho cả làng cải thiện bữa ăn. Ông ấy không tham, không giấu, quang minh chính đại, ông bảo tôi biết nói lý với ai?"

"Nhưng con cá đó quái dị lắm, không chỉ to xác mà còn biết mê hoặc người khác. Nhất là nó hại chết bao nhiêu người rồi, trong người đầy tử khí. Người thường ăn vào chắc chắn không chịu nổi, nhẹ thì nôn mửa tiêu chảy, nặng thì có khi mất mạng..." Tôi không cam tâm, cố thuyết phục.

Anh Thân vẫn lắc đầu cười khổ: "Đạo lý này chú hiểu, anh cũng hiểu, nhưng người ta không tin. Lão Mạnh đã bảo lát nữa lão ấy sẽ ăn miếng đầu tiên, nếu không sao thì mọi người mới được ăn. Chúng ta chỉ là người ở trên phái xuống, chưa từng tiếp xúc với dân làng ở đây. Bên anh Lưu cũng đồng ý rồi, chúng ta chẳng có lý do gì để ngăn cản bằng biện pháp mạnh cả. Chú nhìn đám dân làng kia xem, nếu giờ cấm họ ăn, có khi họ nuốt sống chúng ta luôn ấy chứ."

Nhìn những người nông dân đang vươn cổ nuốt nước miếng ừng ực trong sân, tôi cứng họng. Tôi cũng từng đói, từng thèm thịt, tôi hiểu cảm giác đó thế nào.

Thấy tôi không kiên quyết nữa, anh Thân chỉ vào túi áo mình, vỗ vai tôi thì thầm: "Khi nào về, viên ngọc cá này đủ để báo cáo rồi. Nhị Đản, lần này chú mày thể hiện rất tốt, anh nhất định sẽ báo cáo lên trên. Anh biết Phó Cục trưởng Ngô rất khắt khe với chú, đó là vì ông ấy bất hòa với Hiệu trưởng Đới từ lâu nên giận cá chém thớt. Nhưng chú đã dùng thực lực để chứng minh bản thân rồi, anh tin là sau này sẽ chẳng ai dám chỉ trỏ gì chú nữa đâu..."

Trong lúc anh Thân hứa hẹn với tôi, nồi cá luộc đã bốc hơi nghi ngút. Cá béo quá, lớp mỡ cá nổi dày cả đốt ngón tay. Đun nóng lên, mùi thơm tỏa ra khiến người ta mụ mị đầu óc. Nhưng giữa lúc mọi người đang say sưa hít hà, tôi lại ngửi thấy một mùi tanh rất quen thuộc.