Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 121. Những năm tháng mù lòa 15

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Linh tính mách bảo tôi một điều khủng khiếp: Chẳng lẽ cái xác cuộn tròn dưới đáy chảo kia chính là con trai thứ hai mất tích của ông bí thư?

Không thể nào! Chẳng phải lúc nào cũng có người trông coi nồi cá sao? Làm thế nào mà một người sống sờ sờ lại chui tọt vào nồi và bị luộc chín mà không ai hay biết? Trên đời làm gì có chuyện kỳ quặc thế này?

Nhưng dù không muốn tin thì sự thật rành rành ngay trước mắt: dưới đáy nồi cá luộc là một xác người chết chín nhừ. Không thể chối cãi được.

Tiếng nôn ọe vang lên khắp nơi. Những người vừa nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng kia đều không kìm được cơn buồn nôn. Còn những ai lỡ uống canh cá thì nằm vật ra đất, móc họng nôn cho bằng sạch. Lại có án mạng! Anh Lưu và đám công an như được tiêm máu gà, lập tức chỉ huy mọi người dọn dẹp hiện trường, lôi cái xác ra, đồng thời ra lệnh phong tỏa, không cho ai rời đi để điều tra xem kẻ nào tàn độc đến mức luộc sống người ta như vậy.

Anh Thân biết gặp được cao nhân, vội bước tới bắt tay gã thầy bói, giới thiệu thân phận. Gã thầy bói cũng tỏ ra thân thiện: "Bần đạo họ Lưu, đứng thứ ba trong nhà, các vị cứ gọi là Lưu Lão Tam. Lần này đến đây là vì nghe tin sư đệ đồng môn Hoàng Dưỡng Thần bỏ mạng tại đây, nên đến lo liệu hậu sự và tìm hiểu nguyên nhân, cho gia đình cậu ấy một lời giải thích."

Người này phong thái đĩnh đạc, không kiêu ngạo cũng không khúm núm, quả là nhân vật lợi hại. Anh Thân hỏi làm sao ông biết dưới đáy nồi có người, và ai là kẻ đã làm chuyện tày trời này ngay trước mắt bao nhiêu người?

Lưu Lão Tam bấm độn ngón tay, lắc đầu nói: "Không khó đoán. Ta biết nồi cá này luôn có người trông coi, lẽ ra không thể xảy ra chuyện này. Nhưng các vị không biết đấy thôi, cá chép sống trăm năm thành tinh, cá trê càng hung dữ hơn. Khi thành tinh, nó có thể nuốt hồn người để tẩm bổ. Hơn nữa nó còn tiết ra một loại chất gây ảo giác, làm rối loạn tâm trí con người. Cho nên dù chết rồi, cái mùi hôi thối của xác chết dưới tác dụng của chất đó cũng biến thành mùi thơm ngào ngạt. Nó tạo ra ảo giác che mắt người dân, đừng nói một người chui vào nồi, kể cả cả đám người chui vào thì trong mắt họ cũng như không có gì xảy ra."

Mấy năm nay bao nhiêu người chết đuối bí ẩn, Mạnh Lão Nhị cũng bị mê hoặc đến mức sức mạnh vô song như quỷ nhập tràng. Điều đó chứng tỏ khả năng mê hoặc của con cá trê tinh này cực kỳ ghê gớm. Đừng nói dân thường, ngay cả người Phòng 2 chúng tôi cũng chẳng ai ngửi ra mùi bất thường.

Lời giải thích này nghe cũng hợp lý. Thấy Lưu Lão Tam nói năng nhẹ nhàng, cử chỉ điềm tĩnh tự tin, anh Thân muốn kết giao. Nhưng chưa kịp mở lời thì ông bí thư bên cạnh đã quỳ sụp xuống trước cái xác chín nhừ, gào khóc thảm thiết: "Trời ơi! Con ơi là con..."

...

Cái xác đã bị ninh nhừ dưới đáy nồi, quả nhiên là cậu con trai thứ hai của ông bí thư.

Chính bà vợ ông ấy nhận ra. Con là khúc ruột của mẹ, dù có biến dạng thế nào, bà vẫn tìm ra được những đặc điểm nhận dạng riêng. Con trai dứt ruột đẻ ra, giờ bị luộc sống trong nồi nước sôi, cú sốc này quá lớn. Ông bí thư ngã vật ra đất, càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng hối hận, mắt tối sầm lại rồi ngất lịm đi.

Ông ấy ngất đi, nhưng bà vợ vẫn còn tỉnh táo. Bà đưa tay định nắm lấy tay con, nào ngờ thịt da đã chín nhừ, vừa kéo nhẹ một cái, nửa cánh tay đã tuột ra. Bà thét lên một tiếng kinh hoàng, khuôn mặt méo xệch điên dại.

Bà cụ bị kích động mạnh. Cảnh tượng quá đỗi rùng rợn, chúng tôi vội vàng đưa hai ông bà về nhà, an ủi chăm sóc. Khi quay lại hiện trường, đám đông đã tản đi bớt. Mấy người lúc nãy tranh nhau ăn uống giờ vẫn đang nôn thốc nôn tháo. Ban đầu chỉ nôn ra nước chua, nhưng khi chúng tôi quay lại, họ bắt đầu nôn ra những cục máu đen sì, trông rất đáng sợ. Người nhà họ quỳ rạp xuống đất, van xin chúng tôi cứu mạng.

Anh Thân dẫn chúng tôi đến xem xét. Không ngại bẩn thỉu, anh thò tay kiểm tra bãi nôn, mặt nhăn nhó bảo tôi: "Đúng như cậu đoán, thịt cá này mang tính hàn cực mạnh, làm ngưng trệ khí huyết. Khí lạnh từ dạ dày lan ra toàn thân. Nếu không có cách chữa trị kịp thời, e là khó qua khỏi..."

"Mộc hương 4 lạng, sa nhân 4 lạng, thương truật 16 lạng, hậu phác 16 lạng, trần bì 16 lạng, cam thảo 4 lạng. Tán nhỏ thành bột, sắc uống là khỏi."

Một giọng nói bình thản vang lên. Chúng tôi ngẩng đầu nhìn, hóa ra là thầy tướng số Lưu Lão Tam, người vừa vạch trần vụ xác chết trong nồi. Nghe qua đơn thuốc, tôi buột miệng hỏi: "Đây là phương thuốc trong Quyên Tử Quỷ Di Phương phải không ạ?"

Lưu Lão Tam ngạc nhiên nhìn tôi, cười khẩy: "Hờ, cậu em cũng hiểu biết gớm nhỉ. Quyên Tử Quỷ Di Phương nhiều người biết tên, nhưng phương thuốc cụ thể thì ít ai tường tận. Cậu học ở đâu thế?"