Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 120. Những năm tháng mù lòa 14

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dân làng phẫn nộ, chửi bới om sòm. Nhưng gã thầy bói râu ba chòm vẫn bình chân như vại, hét lớn: "Bần đạo đang cứu mạng các người đấy! Các người không biết tốt xấu, lại còn quay ra chửi bới ân nhân à?" Bị bốn năm người vây đánh, gã liên tục lùi lại. Liếc thấy nhóm chúng tôi đứng đó, gã liền lách người, chui tọt vào giữa đám đông, túm lấy tay áo tôi kêu cứu: "Cậu em, cậu phân xử giúp tôi với! Trên đời làm gì có kẻ nào vô lý thế này, đối xử với ân nhân cứu mạng mà như kẻ thù, thật khiến người ta đau lòng quá..."

Tôi bị gã thầy bói nghèo kiết xác này lôi làm bia đỡ đạn. Dân làng biết tôi là người bắt được con cá lớn, là cán bộ cấp trên nên cũng nể mặt, bớt hung hăng đôi chút. Nhưng vẫn có người hậm hực, nhặt mảnh bát vỡ dưới đất lên, tức tối nói: "Cái bát này là hồi cưới vợ tôi sắm đấy, dưới đáy còn in chữ Hỷ đây này. Chưa kể bát canh cá đầy ú ụ, vừa múc xong đã bị hất đổ, thế này chẳng phải phí phạm lương thực sao?"

Phí phạm lương thực! Với người nông dân, tội này tày đình chẳng khác gì giết người. Trong thời buổi cái ăn còn lo từng bữa, ai nấy đều xót ruột, ánh mắt rực lửa giận dữ nhìn chằm chằm gã thầy bói.

Lúc này tôi mới có dịp quan sát kỹ gã. Gã mặc bộ áo dài xanh cũ kỹ nhưng khá gọn gàng, vai vác tay nải và cây phướn xem bói, đeo kính gọng tròn, râu ba chòm, trông cũng có vẻ tiên phong đạo cốt. Nhưng nhìn kỹ thì tuổi tác không lớn lắm, chắc chỉ tầm ba bốn mươi là cùng. Nghe người dân trách móc, gã nhíu mày, cắm phập cây phướn xuống đất, chỉ tay vào cái chảo gang đang sôi sùng sục: "Canh cá? Các người tưởng mình đang uống canh cá thật à? Ha ha..."

Gã cười khẩy, quét mắt nhìn đám đông ngơ ngác rồi nghiêm giọng nói: "Ta từ xa mười dặm đã ngửi thấy mùi tanh tưởi nồng nặc. Ban đầu tưởng đâu có người chết, ai ngờ giữa thanh thiên bạch nhật các người lại dám ninh nấu thịt người ở đây. Đã thế lại còn là thịt của loài tinh quái hung sát cực độ. Các người đúng là một lũ ngu xuẩn, chỉ ngửi thấy mùi thơm mà không biết hoa anh túc càng rực rỡ thì quả càng độc, nấm càng sặc sỡ thì ăn vào chết càng nhanh..."

Gã ăn nói hàm hồ khiến bí thư chi bộ thôn – người chủ trì bữa tiệc cá này – không chịu được nữa. Ông ta tạm quên chuyện tìm con, chen lên trước, chỉ mặt gã thầy bói quát: "Ở đâu ra cái gã giả thần giả quỷ này? Tưởng dân quê chúng tôi dễ bắt nạt lắm hả? Cái gì mà ninh nấu thịt người? Trong nồi rõ ràng là cá, tôi trông coi từ đầu đến cuối, ngoài cá ra đố ông tìm được thứ gì khác. Còn chuyện hung sát, ha ha, lão già này vừa ăn thịt uống canh xong đây, ông xem tôi có làm sao không?"

Ông vỗ ngực bùm bụp. Gã thầy bói nhìn ông ta một lượt rồi cười lạnh: "Hừ, quả nhiên là nợ cha con trả. Đã không tin thì để bần đạo chứng minh cho mà xem!"

Dứt lời, thân hình gã nhoáng lên một cái đã nhảy tót lên cái bàn bát tiên cạnh bếp lò. Gã giật lấy cái muôi trong tay chàng trai tên Lâm Kiệt, khuấy mạnh vào trong chảo, lông mày càng nhíu chặt hơn. Dân làng thấy thế nhao nhao hét lên: "Thằng Kiệt! Đừng để lão già đó chiếm tiện nghi! Lão ấy là ăn mày đấy, khéo lại định cướp cái ăn!"

Giữa lúc ồn ào hỗn loạn, gã thầy bói bất ngờ tung cước, đá phăng cái chảo gang khổng lồ xuống đất.

Rầm!

Cái chảo vốn kê không vững, bị đá trúng nên đổ ập xuống. Cả cái bếp lò sập tan tành. Cái chảo gang to tướng đổ nghiêng, va phải tảng đá lớn vỡ toác một mảng, nước canh trắng đục bắn tung tóe. Ngọn lửa dưới bếp bùng lên dữ dội, cao đến hai ba mét, suýt thiêu rụi cả lông mày gã thầy bói.

Hành động bất ngờ khiến tất cả mọi người giật mình hoảng hốt. Thấy những tảng thịt cá trắng phau và nước canh thơm lừng đổ lênh láng ra đất bùn, đừng nói dân làng, ngay cả tôi cũng nghi ngờ gã thầy bói này đến phá đám. Hơn hai mươi người dân đứng gần đó tức giận gầm lên, lao vào định ăn thua đủ với gã. Tình hình hỗn loạn, tôi tuy thấy gã thầy bói đáng ăn đòn nhưng không thể để dân làng đánh chết người ta được, bèn lao ra can ngăn.

Mọi người vây quanh miệng chảo, tôi phải lách qua vũng nước canh lênh láng mới đến được chỗ gã thầy bói. Đang chạy, tôi cảm giác chân giẫm phải vật gì đó, cúi xuống nhìn thì thấy... một ngón tay.

Một ngón tay người, tuy đã bị luộc chín tái nhưng tôi vẫn nhận ra rõ ràng nó thuộc về bàn tay con người.

Đúng lúc đó, đám dân làng đang hừng hực khí thế lao vào đánh gã thầy bói bỗng khựng lại. Đám đông im phăng phắc chết chóc. Ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng tột độ. Có người ngồi thụp xuống đất nôn thốc nôn tháo như muốn lộn cả ruột gan ra ngoài. Tôi giật mình, vội chen lên nhìn vào trong chảo gang vỡ. Dưới đáy chảo, cuộn tròn một thi thể người đã bị luộc chín nhừ. Do bị ninh quá lâu, khuôn mặt đã biến dạng, đỏ lòm, nhãn cầu lồi ra khỏi hốc mắt, tóc tai bết lại từng mảng. Cơ thể trương phềnh lên, tỏa ra thứ mùi thơm quỷ dị nồng nặc khiến người ta buồn nôn.