Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bị ông ta mắng xối xả, tôi đứng chết trân tại chỗ, mặt đỏ bừng bừng, trong lòng như có ngọn lửa thiêu đốt, máu nóng sôi sùng sục.
Tuổi trẻ vốn háo thắng, huống hồ tôi lại là đứa nhà quê cục mịch, trong người luôn ẩn chứa sự phản kháng. Hồi ở Trường Đào tạo Dự bị Vu Sơn, tên mặt sẹo Kiếm Nam Xuân dám sỉ nhục tôi, tôi đuổi đánh hắn chạy tóe khói suốt mười dặm đường, tiếng dữ đồn xa khắp vùng núi. Chuyện này Hiệu trưởng Đới đã đích thân xóa hồ sơ cho tôi nên có lẽ Phó Cục trưởng Ngô không biết. Nhưng lúc đó, tôi thực sự chỉ muốn lao vào cắn xé ông ta cho hả giận.
May mà lúc ấy anh Thân vội vàng chạy tới giảng hòa: "Ấy chết, Phó Cục trưởng Ngô, cậu bé này có người bạn cũng làm ở nhà máy này đang mất tích, tôi bảo cậu ấy đến đây điều tra trước, chứ không phải trốn việc đi chơi đâu ạ..."
Phó Cục trưởng Ngô liếc nhìn anh Thân đang cười cầu tài, hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng đi cùng các lãnh đạo Phòng Bảo vệ. Mọi người tản ra. La Tiểu Đào của Phòng 1 và đám đàn em nhìn tôi với ánh mắt hả hê rồi nghênh ngang bỏ đi.
Lúc này anh Khổng mới từ bên cạnh bước tới, khoác vai tôi. Thấy người tôi căng cứng, tay nắm chặt, anh an ủi: "Nhị Đản, đừng giận nữa. Chuyện ở đây hơi phức tạp, Phó Cục trưởng Ngô cũng đang rối nên mới mất bình tĩnh, cậu đừng để bụng." Nhớ đến chuyện La Đại Điểu, tôi nén giận, hỏi anh Khổng tình hình hiện tại. Anh Khổng kể lại những gì Tiểu Lỗ vừa nói, rồi bổ sung: "Hiện tại chưa có manh mối gì. Phó Cục trưởng Ngô bảo cứ ở lại đây, đợi đến tối xem sao."
Tôi hỏi anh Khổng mấy cái xác ở đâu, tôi muốn xem qua.
Anh Khổng ngạc nhiên hỏi tôi xem làm gì. Những người chết bị chìm trong thép nóng chảy hàng ngàn độ, cháy đen thui chẳng còn ra hình người nữa. Sau khi Phòng Bảo vệ chụp ảnh lưu hồ sơ và được gia đình đồng ý, họ đã đem đi hỏa táng rồi. Tôi sa sầm mặt mày, nhìn anh Khổng: "Anh Khổng, anh không thấy quy trình này có vấn đề sao?"
Anh Khổng nhìn quanh quất rồi hạ giọng: "Anh hiểu ý cậu. Vụ này đúng là tà môn, ai cũng biết. Nhưng có những thứ không thể truy cứu được. Nhà máy thép tỉnh là doanh nghiệp nhà nước cấp phó tỉnh, nuôi sống mấy vạn con người, có trường học, ngân hàng, bưu điện riêng. Phòng Bảo vệ quyền hành to lắm, như thổ hào một phương, mình không quản được đâu."
Tôi sốt ruột: "Nhưng hiện trường đâu chỉ có ba người chết, còn một người nữa mà. Cái xác lạ hoắc đó còn chưa điều tra rõ ràng, họ dám hủy thi diệt tích luôn sao?"
Anh Khổng nhún vai bất lực. Tôi tức anh ách, uất ức muốn nổ tung. Anh Khổng đoán ra gì đó, hỏi tôi rốt cuộc là sao.
Tôi kể chuyện La Đại Điểu mất tích và nghi ngờ nó liên quan đến vụ tai nạn rò rỉ thép lỏng này. Anh Khổng cũng bắt đầu lo lắng. Anh từng gặp La Đại Điểu, hiểu tình cảm anh em giữa chúng tôi. Tiểu Lỗ đứng bên cạnh xen vào: "Ảnh hiện trường Phòng 1 đang giữ. Lát nữa nhờ anh Thân sang xin cho cậu xem để nhận diện, đỡ phải lo lắng."
Được Tiểu Lỗ nhắc nhở, tôi định đi tìm anh Thân ngay. Nhưng anh Khổng giữ lại, bảo lãnh đạo nhà máy đang mời cơm Phó Cục trưởng Ngô, giờ này chắc đang ăn uống linh đình, có vội cũng chẳng được. Hơn nữa Phó Cục trưởng Ngô rất coi trọng uy quyền, vừa đuổi tôi về viết kiểm điểm mà giờ tôi lại lù lù xuất hiện trước mặt ông ta, lỡ ông ta làm căng lên thì hỏng việc. Chi bằng để Tiểu Lỗ đi một chuyến, còn tôi đi theo anh Khổng xem hiện trường trước.
Anh Khổng nói có lý, tôi đành nhờ Tiểu Lỗ sang Phòng 1 hỏi ảnh, rồi theo anh Khổng vào Phân xưởng Luyện thép 2.
Nhà máy thép thuộc ngành công nghiệp nặng, chia làm nhiều phân xưởng. Chỉ riêng các loại lò như lò thường hóa, lò cơ giới hóa, lò đáy xe, lò tôi, lò ram... đã đủ hoa mắt. Những ống khói cao vút, đường ống to tướng và nhà xưởng sáng đèn từng là niềm mơ ước của tôi và La Đại Điểu. Nhưng lúc này, dưới màn đêm bao phủ, tất cả những cỗ máy khổng lồ ấy trở nên đáng sợ và tăm tối, đè nén đến ngạt thở.
Đến Phân xưởng 2, hiện trường vụ tai nạn vừa được dọn dẹp xong. Trong khi các phân xưởng khác đèn đuốc sáng trưng, công nhân tấp nập vào ca đêm thì nơi đây im lìm chết chóc. Ngoài vài lối ra vào và đại sảnh có đèn, những chỗ khác đều tối om.
Phòng Bảo vệ cắt cử ba người trực ở đây. Họ quen mặt anh Khổng nên chào hỏi qua loa rồi chui vào phòng điều độ. Tôi nhìn quanh phân xưởng rộng lớn, cầu thang chằng chịt, dây chuyền sản xuất khổng lồ, dưới đất phủ một lớp xỉ thép dày. Có thể hình dung trước khi xảy ra tai nạn, nơi này sôi động đến mức nào.
Thấy tôi ngó nghiêng, anh Khổng giải thích: "Hôm nay Phó Cục trưởng Ngô dẫn người khám nghiệm cả ngày rồi. Nhận định ban đầu là có kẻ động tay chân vào khuôn ép. Cái xác lạ kia bị nhét vào đó. Còn về động cơ, có hai khả năng: một là muốn phi tang xác chết, hai là... muốn luyện một mẻ 'Huyết Cương'."