Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Huyết Cương?" Tôi trợn mắt kinh ngạc. Anh Khổng gật đầu: "Đúng vậy. Nếu là thế thật thì chuyện này phức tạp lắm."
Tôi hiểu nỗi lo của anh Khổng. Thời buổi công nghệ luyện kim phát triển thế này, ít ai nghe đến "Huyết Cương". Nhưng thời xưa, dùng mạng sống hiến tế lò nung để binh khí đúc ra mang sát khí là chuyện thường. Có những thợ rèn kiếm còn nhảy thẳng vào lò lửa khi kiếm sắp thành hình để tạo nên hung binh. Chuyện này tuy phản khoa học nhưng lịch sử đã ghi nhận nhiều thanh danh kiếm ra đời như thế. Giữa người và vật có những sợi dây liên kết bí ẩn. "Huyết Cương" là một tà pháp bí hiểm nhằm mục đích nuôi dưỡng hung linh nào đó.
Nếu quả thực như vậy thì chuyến đi này của chúng tôi lại gặp rắc rối to rồi.
Phân xưởng 2 rộng mênh mông. Tôi theo anh Khổng đi một vòng thì Tiểu Lỗ quay lại, tay xách cái túi lưới đựng ba hộp cơm nhôm, vừa đi vừa chửi đổng: "Mẹ kiếp, bọn họ ăn sơn hào hải vị, còn ném cho anh em mình mấy cái bánh bao với dưa muối, quá đáng thật!"
Tiểu Lỗ đưa hộp cơm cho anh Khổng. Tôi gạt đi, hỏi dồn: "Ảnh hiện trường đâu? Xin được chưa?"
Thấy tôi sốt ruột, Tiểu Lỗ không đùa nữa, móc trong túi ra hai tấm ảnh, miệng vẫn càu nhàu: "Cậu không biết đâu, thằng Hoàng Kỳ bên Phòng 1 hãm lắm. Tôi năn nỉ gãy lưỡi, cả anh Thân cũng nói đỡ, nó mới miễn cưỡng đưa cho hai tấm này đấy. Cậu xem đi, lát tôi còn phải trả."
Phòng 1 phụ trách khu vực huyện thị, tự cho mình là tinh binh cường tướng, lúc nào cũng coi thường Phòng 2 chúng tôi chuyên chạy việc vặt ở nông thôn. Hai bên vốn bằng mặt không bằng lòng, Tiểu Lỗ bị chèn ép cũng là chuyện thường. Tôi chộp lấy tấm ảnh, soi dưới ánh đèn lờ mờ. Một tấm chụp bốn cái xác, tấm kia chụp riêng cái xác lạ.
Nhưng những thi thể này bị bao phủ bởi thép lỏng, nhiệt độ cao hàng ngàn độ đã làm bốc hơi toàn bộ nước trong cơ thể ngay tức khắc, chỉ còn lại những cái xác cháy đen, co rúm lại, chẳng nhìn ra hình thù gì.
Tuy nhiên, nhìn vào vóc dáng nhỏ bé gầy gò của cái xác lạ, tôi thấy nó giống La Đại Điểu đang tuổi ăn tuổi lớn đến vài phần.
Thấy mặt tôi xám ngoét, anh Khổng vỗ vai an ủi: "Nhị Đản, đừng vội kết luận. Người đã thành ra thế này rồi thì chịu chết, không nhận diện được đâu. Muốn biết rõ ngọn ngành vẫn phải điều tra tiếp. Hôm nay cậu đã đến đây rồi thì ở lại trực cùng anh em Phòng 2 luôn. Phó Cục trưởng Ngô tính khí nóng nảy nhưng có năng lực, tin là vài ngày nữa sẽ ra ngô ra khoai thôi." Anh Khổng mở hộp cơm, giục tôi ăn.
Cơm Tiểu Lỗ mang về mỗi người được hai cái bánh bao to, ít dưa muối và nửa bát cháo ngô. Bình thường thế này là ngon rồi, nhưng giờ tôi nuốt không trôi, lòng nặng trĩu âu lo.
Phó Cục trưởng Ngô và các sếp ăn uống no say, mãi đến hơn tám giờ tối mới có người của Phòng 1 đến bàn giao. Họ trực đến một giờ sáng rồi Phòng 2 chúng tôi tiếp quản. Việc này vốn chỉ cần một phòng là đủ, đông người chỉ tổ rối loạn chỉ huy, nhưng dạo này nhiều người đi công tác nên Phòng 2 bị bắt lính đột xuất.
Bàn giao xong với Phòng 1, chúng tôi được sắp xếp nghỉ tạm ở nhà khách nhà máy. Tôi trằn trọc không ngủ được. Đến rạng sáng, anh Thân sang gọi dậy. Tôi, anh Khổng và Tiểu Lỗ lò dò trong đêm tối đến Phân xưởng 2. Cùng trực với chúng tôi còn có ba đồng chí bảo vệ nhà máy.
Mọi việc vẫn yên ổn. Nhưng khi anh Thân đi bàn giao ca với La Tiểu Đào của Phòng 1, quay về mặt hầm hầm. Nhìn đám người Phòng 1 nghênh ngang bỏ đi, anh Thân nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất, chửi thầm "Tiểu nhân đắc chí!".
Cục trưởng Lý Hạo Nhiên ít khi quản việc cụ thể, mọi sự trong Cục đều do Phó Cục trưởng Ngô điều hành. Phòng 1 bám gót Phó Cục trưởng Ngô nên lên mặt, chẳng có gì lạ. Trực đêm thực chất là bảy người ngồi trong phòng điều độ, bật đèn sáng trưng, tán gẫu giết thời gian.
Thời gian trôi qua từng chút một. Chẳng mấy chốc đã sang nửa đêm về sáng. Mấy anh bảo vệ bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, Tiểu Lỗ cũng gà gật.
Đúng lúc đó, không hiểu tại sao đèn trong phòng điều độ bỗng sáng rực lên rồi vụt tắt. Cả phân xưởng chìm trong bóng tối đen đặc.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng thở của mọi người bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
...
Quen với ánh sáng, khi thế giới trước mắt đột ngột chìm vào bóng tối không báo trước, những người còn tỉnh táo đều giật nảy mình. Mấy người đang gà gật cũng hoảng hốt đứng bật dậy, hỏi dồn dập: "Chuyện gì vậy? Chuyện gì vậy?"
Sự hỗn loạn chưa kịp lắng xuống thì đèn lại sáng. Dây tóc trong bóng đèn sợi đốt cứ sáng rồi lại tối, chập chờn liên tục, hắt những cái bóng ma quái lên mặt chúng tôi, trông ai cũng nhăn nhó khổ sở.
Thấy tình hình này, đồng chí phụ trách nhóm bảo vệ họ Mã dụi đôi mắt đầy dỉ, bực bội chửi đổng: "Mẹ kiếp, điện đóm lại chập mạch rồi. Lũ thợ điện ăn hại, đến cái đèn cũng không sửa cho xong!" Hai người bên cạnh cũng hùa theo chửi vài câu. Đồng chí Mã đứng dậy, nhấc điện thoại bàn, quay số, chuyển máy, hì hục một hồi mà chẳng ai nghe máy. Tính anh ta vốn nóng nảy, lại chửi thề thêm mấy câu nữa rồi quay sang bàn bạc với chúng tôi: "Các đồng chí xem, đèn đóm cứ nhấp nháy thế này thì làm ăn gì được. Hay là để tôi dẫn một người đi tìm thợ điện sửa lại?"