Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 131. Những năm tháng mù lòa 25

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tuy bảo vệ nhà máy chỉ là lực lượng phối hợp, nhưng họ không phải lính của anh Thân nên anh ấy cũng chẳng ý kiến gì, để họ tùy ý. Đồng chí Mã gọi một cậu thanh niên trông có vẻ thật thà: "Ngưu Đắc Chí, cậu đi với tôi, gọi lão thợ điện phụ trách phân xưởng này đến đây."

Hai người vội vã rời đi. Chúng tôi đứng ở cửa phòng điều độ nhìn theo bóng họ khuất dần sau cửa phân xưởng. Quay đầu lại, đèn trong phân xưởng đã tắt ngóm quá nửa, chỉ còn lèo tèo vài bóng cứ chớp tắt liên hồi, càng nhìn càng thấy bất an.

Im lặng một lúc, anh Thân dẫn chúng tôi đi tuần tra một vòng quanh phân xưởng. Không phát hiện gì bất thường, chúng tôi quay lại phòng điều độ. Lúc này chẳng ai còn buồn ngủ nữa. Rảnh rỗi sinh nông nổi, anh Thân kéo tôi ra cửa, liếc nhìn Béo Nhé trên vai tôi rồi hạ giọng hỏi: "Nhị Đản này, trước đây anh em mình chưa thân nên anh không tiện hỏi. Nhưng giờ thấy Phó Cục trưởng Ngô trù dập chú quá, anh tò mò muốn biết, chú với cựu Cục trưởng Đới rốt cuộc có quan hệ gì?"

Bị hỏi bất ngờ, tôi hơi lúng túng. Nhưng nghĩ lại "huyện quan không bằng hiện quản", chắc hôm nay anh Thân cũng bị sếp Ngô mắng lây nên mới tìm tôi tâm sự.

Quan hệ giữa tôi và Hiệu trưởng Đới ngoài vụ giao dịch mấy lá bùa ra thì chẳng có gì phải giấu. Tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện. Anh Thân trầm ngâm một lúc rồi nghi hoặc hỏi: "Nhị Đản, chú không giấu anh gì chứ?" Tôi lắc đầu. Anh ấy vẫn không tin: "Vô lý! Chú ở đây mấy tháng rồi cũng biết chỗ này "ngon" thế nào. Trường Vu Sơn cấp bậc không cao, tốt nghiệp ra trường mà không có ô dù thì toàn bị đẩy đi vùng sâu vùng xa Vân Nam, Quý Châu, Tứ Xuyên, điều kiện gian khổ, đãi ngộ thấp kém. Nếu chú và lão Đới không có quan hệ mật thiết thì sao ông ấy lại tốn bao công sức đưa chú về đây?"

Tuy nghi hoặc nhưng anh Thân là dân giang hồ lão luyện, nhìn người rất chuẩn, biết tôi không nói dối. Suy nghĩ một hồi, anh ấy kể cho tôi nghe về ân oán giữa Hiệu trưởng Đới và Phó Cục trưởng Ngô.

Thực ra chuyện cũng chẳng có gì phức tạp. Trưởng và phó trong cùng một đơn vị hiếm khi hòa thuận. Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm khi Hiệu trưởng Đới rời đi, trong buổi đánh giá tổ chức, ông ấy không những không nói tốt mà còn phê bình Phó Cục trưởng Ngô. Kết quả là Hiệu trưởng Đới về trường Vu Sơn, còn cấp trên lại điều Cục trưởng Lý Hạo Nhiên về nắm quyền.

Ngồi ghế phó hết nhiệm kỳ này đến nhiệm kỳ khác, Phó Cục trưởng Ngô đương nhiên uất ức. Cục trưởng Lý có Long Hổ Sơn chống lưng nên ông ta không dám động, đành trút giận lên đầu tôi – kẻ được Hiệu trưởng Đới đưa về. Tôi đúng là cái bị bông di động, không đánh tôi thì đánh ai?

Nghe xong nguồn cơn, tôi chỉ biết cười khổ, than mình đen đủi. Nhưng anh Thân lắc đầu bảo thế này còn may chán. Chốn quan trường phức tạp lắm, kiểu giận cá chém thớt ra mặt như sếp Ngô chỉ là chuyện vặt. Chứ nếu ông ta thực tâm muốn hại tôi, âm thầm đâm sau lưng, ngáng chân thì lúc đó mới gọi là oan khuất thấu trời xanh.

Hóa ra tôi còn phải cảm ơn sếp Ngô đã "ưu ái" mình cơ đấy.

Lời tiền bối nặng tựa Thái Sơn, toàn là kinh nghiệm xương máu. Tôi và anh Thân đang chém gió ở góc cửa thì cửa phòng điều độ kẽo kẹt mở ra. Tiểu Lỗ và anh bảo vệ còn lại bước ra, nói với anh Thân: "Anh Thân, uống trà đặc nhiều quá, hai anh em em đi giải quyết nỗi buồn cái."

Nhà vệ sinh nằm ở gian bên cạnh. Anh Thân quay lại nhìn rồi chỉ vào góc tường: "Đừng đi xa, người đã ít lại tản mát khó tìm, lỡ có chuyện gì thì sao? Hai cậu cứ tìm cái rãnh thoát nước nào đấy giải quyết cho nhanh."

Anh bảo vệ tên Tiểu Trương có vẻ không đồng ý, lầm bầm gì đó. Tiểu Lỗ đang mót, kéo tay anh ta giục: "Đi thôi đi thôi, đái vào rãnh nước cũng được mà. Tối om thế này chạy ra ngoài vấp ngã vỡ mặt thì khổ."

Tiểu Lỗ vừa dỗ vừa kéo Tiểu Trương ra rãnh thoát nước sau lò nung. Anh Khổng ở trong phòng một mình buồn chán, dựa người vào khung cửa, ném cho anh Thân điếu thuốc, hỏi tôi hút không. Tôi lắc đầu. Anh ấy quẹt diêm châm thuốc, rít một hơi dài rồi than thở: "Không biết bao giờ Trưởng phòng Trương mới về. Haizzz, không có người bảo kê, anh em mình cứ phải làm cháu chắt cho người ta sai vặt. Bên Phòng 1 trực nửa đêm đầu, đến giờ là lăn ra ngủ sướng thây. Còn mấy thằng xui xẻo chúng ta phải ở đây canh miếu thờ, mai làm sao mà lại người được. Mẹ kiếp, nghĩ mà thấy oan ức..."

Anh Khổng đang lải nhải một mình, vừa dứt hai chữ "oan ức", đột nhiên tất cả chúng tôi đều cảm thấy nhiệt độ trong không khí giảm xuống vài độ. Một luồng gió lạnh từ đâu thổi tới, lạnh buốt sống lưng, da gà nổi lên rần rần.

"Huhu... Huhu... Tôi oan... quá..."

"Huhu... Huhu..."

Trong phân xưởng vắng lặng, những âm thanh rên rỉ, nức nở như tiếng người bị táo bón vọng xuống từ không trung. Âm thanh ấy âm u, đáng sợ, không phân biệt được nam hay nữ. Nó dường như phát ra từ bóng tối, lại như thì thầm ngay bên tai, khiến người ta rợn tóc gáy. Đó không phải tiếng hát, nhưng lại khơi dậy nỗi sợ hãi lạnh lẽo tận đáy lòng. Tuy nhiên, ba chúng tôi đều đã từng trải qua những chuyện tương tự nên không đến nỗi hoảng loạn. Anh Khổng nhanh như cắt lao vào phòng, lấy cái la bàn đồng đỏ ra.