Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thanh kiếm dài ba thước, không phải kim loại, không phải đá cũng chẳng phải gỗ. Cảm giác như san hô được phủ một lớp keo, bao trùm bởi ánh huyết quang nồng đậm, sát khí bức người.
Nhìn thấy thứ này, mắt Lưu Lão Tam sáng rực lên, hét lớn: "Khá lắm! Lấy Huyết Cương làm cốt, lấy keo nước sâu làm môi giới, nghiền đá Hổ Lâu phủ lên trên. Đầu tiên ngưng luyện dưới đáy nước âm khí bức người, sau đó dùng kỹ thuật luyện kim hiện đại chứa huyết sát để nung chảy... Dương Đại Khoa Tử, người Kim Lăng gọi ngươi là thiên tài, sánh ngang với đại sư Vu Mặc Hàm quả không ngoa. Thanh Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm này mà xuất thế, e rằng Vu Mặc Hàm cũng bị ngươi đè bẹp..."
Được khen, lão già gù cũng dịu giọng. Lão vuốt ve thân kiếm nhẹ nhàng như vuốt ve làn da người tình, ánh mắt say đắm. Một lúc sau lão mới ngẩng lên đáp: "Thanh kiếm này mới chỉ là bán thành phẩm, công hiệu chưa hoàn thiện. Nhưng giết xong các ngươi là đủ để nó xuất lò rồi!"
Lưu Lão Tam cười hì hì, chỉ vào lão già gù: "Kiếm có linh tính, biết nhận chủ. Người hiểu thanh kiếm này nhất chính là người tạo ra nó. Ta nghĩ nếu dùng máu và mạng sống của chính thợ rèn kiếm để khai quang thì mới gọi là hoàn hảo, đúng không? Chuyện này người xưa đã có tiền lệ. Nếu làm vậy, ta tin rằng trong ba mươi năm tới sẽ không ai làm ra được tác phẩm vượt qua thanh Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm này. Còn ngươi sẽ trở thành bất tử, lưu danh muôn thuở... Thấy sao? Cái kết ta vẽ ra cho ngươi đẹp đấy chứ?"
Lưu Lão Tam thao thao bất tuyệt làm lão già gù đen mặt. Lão nâng kiếm lên, thủ thế, lạnh lùng nói: "Cái kết đó, tao không thích."
Dứt lời, lão di chuyển như ma quỷ, một bước đã áp sát Lưu Lão Tam. Trên thân kiếm có nhiều lỗ nhỏ, khi di chuyển phát ra tiếng rít như muôn vàn oan hồn gào thét, trời đất đảo lộn, biển máu vô biên hiện ra trước mắt. Tôi kinh hãi, cảm thấy không khí đông cứng lại, toàn thân tê liệt không cử động được. Lưu Lão Tam bên cạnh cũng trở tay không kịp, chỉ biết đưa cây phướn ra đỡ.
Xoẹt...
Tiếng vải rách vang lên khô khốc. Cây phướn của Lưu Lão Tam bị chém nát vụn, mảnh vải bay tứ tung. Tôi và ông ta đồng loạt lùi lại phía sau. Tôi tê dại cả người, hét lên: "Đại ca! Không phải anh tự tin lắm sao? Giờ thế này là thế nào?"
Tôi khổ sở, Lưu Lão Tam cũng chẳng kém: "Mẹ kiếp! Biển hiệu cơm áo gạo tiền của tao! Mất nó tao cạp đất mà ăn à? Thằng mổ lợn kia, mày không ra ngay là bố mày chết đấy!"
Lời chưa dứt, lão già gù đang cầm Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm lao tới bỗng khựng lại. Thanh kiếm đỏ rực bị một luồng hàn quang xanh biếc quấn chặt.
Keng keng keng... Tiếng kim loại va chạm vang lên chát chúa như tiếng rèn sắt. Ban đầu tôi bị ánh kiếm làm lóa mắt, một lúc sau mới nhận ra cuối luồng ánh sáng xanh ấy có một bàn tay nắm giữ. Giữa không trung xuất hiện một người đàn ông thấp bé, mũi hếch, mặt rỗ chằng chịt, xấu ma chê quỷ hờn. Nhưng thân thủ của gã lại cực tốt, đánh ngang ngửa với lão già gù cầm thần kiếm, thậm chí còn có phần lấn lướt.
Kiếm quang rợp trời như sao sa, làm lóa mắt người xem. Cao thủ so chiêu, hơn nhau ở kiếm chiêu và kiếm thế. Sau một hồi giao tranh, cả hai cùng lùi lại. Tay cầm kiếm của lão già gù run run, quát lớn vào mặt gã xấu xí: "Kẻ nào? Xưng tên ra!"
...
Gã xấu xí này tỏa ra một luồng sát khí nồng đậm vô hình nhưng đủ khiến người ta sợ hãi từ tận đáy lòng. Lão già gù dù đang ở trên sân nhà nhưng cũng tỏ ra vô cùng thận trọng, trịnh trọng hỏi danh tính. Gã xấu xí nhìn sang Lưu Lão Tam, thấy ông ta không phản đối mới chắp tay đáp: "Cẩm Quan thành trung Nhất Tự Kiếm, Hoàng Thần Khúc."
Điệu bộ chào hỏi có phần giả tạo, nhìn là biết không phải dân giang hồ chuyên nghiệp.
Lúc này tôi mới phát hiện ra, thứ vũ khí gã dùng để đối đầu với Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm của lão già gù lại là một thanh đoản kiếm màu xanh ngọc bích nhỏ nhắn, xinh xắn, trông như làm bằng ngọc, dài hơn thanh tiểu bảo kiếm của tôi chẳng bao nhiêu. Thế mới thật lợi hại, với chiều dài khiêm tốn như vậy mà gã có thể đánh ngang ngửa, sống mái với đối thủ. Xem ra Lưu Lão Tam lần này tìm được một tay trợ thủ rất đáng gờm.
Nghe gã xấu xí xưng danh, lão già gù nhíu mày suy nghĩ hồi lâu vẫn không nhớ nổi trên giang hồ Tây Xuyên từ bao giờ lại mọc ra nhân vật này. Lão lại hỏi: "Các hạ sư môn nơi nào? Chu Tác Lương ở đất Tây Xuyên các hạ có biết không?"
Gã xấu xí lắc đầu: "Ta vô môn vô phái, khỏi mất công tra. Còn Chu Tác Lương, hắn là Tọa quán đại ca của Quỷ Diện Bào Ca Hội, ta đương nhiên biết, nhưng hắn không biết ta."
Lão già gù nhắc đến cái tên đó rõ ràng là muốn bắt quàng làm họ. Thấy gã xấu xí dửng dưng như không, chẳng nể nang gì, lão biết gã này khó xơi. Nhưng tay phải lão đã bắt đầu mỏi nhừ vì nắm kiếm, muốn cố thêm chút nữa để tránh rắc rối, bèn nói tiếp: "Thực ra ta với Tiểu Lương cũng coi như bạn vong niên. Nhiều thành viên cốt cán của Quỷ Diện Bào Ca Hội đang sử dụng vũ khí do ta chế tạo, nể mặt ta lắm. Người anh em, nếu cậu không nhúng tay vào việc này, sau này đất Tây Xuyên cậu cứ việc đi ngang, thấy thế nào?"