Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 142. Những năm tháng mù lòa 36

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lão già gù ra sức thuyết phục, nhưng gã xấu xí bỗng nổi cáu, xua tay gắt gỏng: "Này lão già gù, rốt cuộc ông làm nghề gì thế? Tưởng mình là thằng ma cô rót trà trong lầu xanh à? Đang đánh nhau, muốn chém thì chém, nói nhảm cái chó gì lắm thế?"

Thái độ thô lỗ của Hoàng Thần Khúc chọc tức lão già gù đến mức râu tóc dựng ngược. Lão gằn giọng: "Thằng nhãi ranh vô danh tiểu tốt, mới đắc chí đã ngông cuồng, không biết trời cao đất dày là gì hả? Lão phu tiếc tài mới nói chuyện tử tế, nếu mày vẫn cố chấp không ngộ thì để Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm có thêm một vong hồn nữa cũng chẳng sao!"

Đối mặt với sự châm chọc của lão già gù, gã xấu xí dửng dưng đáp: "Ta mới xuất đạo, ít người biết cũng phải. Nhưng giết thêm vài mạng nữa là nổi tiếng ngay ấy mà."

Lời vừa dứt, kiếm của lão già gù đã đâm tới trước mặt. Thanh Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm tuy chưa hoàn thiện nhưng đã lộ rõ vẻ dữ tợn. Trong tay lão, nó không giống một thanh trường kiếm mà như một bó đuốc rực lửa, khuấy động trường khí của cả không gian, áp đảo đối phương ngay từ khí thế. Hai người lại lao vào nhau. Một bên là hồng quang cuồn cuộn, hung mãnh như thủy triều. Một bên là ánh xanh lấp lánh như sao sa, chiêu thức biến ảo khôn lường. Tiếng kiếm va chạm leng keng không ngớt, như mưa rào gió giật tạt vào mặt.

Đây là lần đầu tiên tôi được chứng kiến một trận đấu đỉnh cao như vậy. Thân pháp hai người nhanh như quỷ mị, thoắt ẩn thoắt hiện khiến người xem nghẹt thở. Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác rất quen thuộc, thậm chí còn nhìn ra điểm kỳ lạ. Tôi chỉ vào lão già gù, hỏi Lưu Lão Tam: "Thân pháp của lão già kia hình như quái đản lắm?"

Lưu Lão Tam đang xót cái biển hiệu kiếm cơm, nghe tôi hỏi thì gật đầu: "Nhất Tự Kiếm tuy là đóa hoa nở muộn nhưng xuất thân chính quy, từ cơ bản đến kiếm chiêu đều có bài bản, được tôi luyện kỹ càng. Còn Dương Đại Khoa Tử chỉ là thợ rèn, tay nghề thủ công thì giỏi chứ luận về đánh đấm, mười lão cũng không bằng một Nhất Tự Kiếm. Nhưng đây là sân nhà của Dương Đại Khoa Tử. Nhìn bộ pháp của lão mà xem, mỗi bước chân đều giẫm đúng vào điểm trọng yếu của trận pháp, một bước bằng người khác đi năm sáu bước. Còn nhìn tư thế múa kiếm của lão xem, đâu phải lão đang đánh với Nhất Tự Kiếm, rõ ràng là thanh Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm đang điều khiển lão đánh nhau đấy chứ. Không quái đản sao được?"

Lưu Lão Tam nói vậy tôi mới vỡ lẽ. Lão già gù hoàn toàn bị thanh huyết kiếm hồng quang rực rỡ kia dẫn dắt. Sự thiếu ăn nhập thể hiện rõ ở kiếm chiêu và cả bước chân lảo đảo, mấy lần suýt ngã sấp mặt.

Tuy nhiên, lão già gù ẩn mình trong nhà máy thép này không phải ngày một ngày hai. Sân nhà mà lão dày công xây dựng lợi hại hơn chúng tôi tưởng nhiều. Hai bên giao đấu hồi lâu, Nhất Tự Kiếm không những không phát huy được lợi thế mà khi khí thế của Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm ngày càng mạnh, gã lại bị ép vào thế hạ phong, chật vật chống đỡ. Nhìn kỹ, tôi thấy dưới chân Nhất Tự Kiếm dường như có những bóng đen níu kéo, làm chậm động tác của gã. Trong khi đó, lão già gù không ngừng nghỉ, thế kiếm như bão táp mưa sa trút xuống, khiến đối thủ luống cuống tay chân.

Thấy tình thế xoay chuyển, lão già gù đắc ý ra mặt, vừa ra chiêu vừa châm chọc: "Thằng mặt rỗ, có tí bản lĩnh mà tưởng mình là ông trời con à? Nói thật cho mày biết, Huyết Sát Trận trong phân xưởng này đã được tao kích hoạt. Trước khi trời sáng, sẽ không có ai đến cứu bọn mày đâu, và bọn mày cũng đừng hòng thoát ra. Cứ ngông cuồng đi, lát nữa lão phu sẽ chém mày làm đôi, để thanh kiếm này được nếm thử tinh huyết của cao thủ..."

Lão già gù cười man dại, kiếm thế càng lúc càng nhanh, tạo thành một màn huyết ảnh dày đặc. Nhất Tự Kiếm bắt đầu đuối sức, vừa lùi về phía chúng tôi vừa gào lên: "Lưu Lão Tam! Tao beep cả lò nhà mày! Mày bảo chỉ là thằng thợ rèn thôi mà, sao nó hung hãn thế này?"

Lưu Lão Tam cũng hoảng, vừa lùi vừa đáp: "Tao biết thế beep nào được! Bản thân lão ta thì gà mờ, nhưng thanh kiếm kia mới hung! Mày bản lĩnh cao cường cơ mà, một kiếm chém bay đầu lão đi chứ?"

Thấy Lưu Lão Tam định "đem con bỏ chợ", gã xấu xí tức điên, chửi ầm lên: "Thằng thầy bói chết tiệt! Ngày xưa tao nghèo hèn nhờ mày xem một quẻ đổi vận, nhưng mấy năm nay tao làm trâu làm ngựa cho mày bao nhiêu việc rồi. Hôm nay tao sắp bỏ mạng ở đây coi như trả hết nợ ân tình. Từ nay về sau đừng có tìm tao nữa, nghe chưa?" Lời lẽ tuyệt tình là thế, nhưng Lưu Lão Tam mặt dày mày dạn, cười hề hề: "Ấy ấy, anh em với nhau tính toán gì ân tình. Bạn bè giúp nhau tí thôi mà, đừng nóng... Nhị Đản! Mày lên giúp một tay, xử lý con quỷ nhỏ đang quấn chân hắn đi!"