Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhất Tự Kiếm tuy dung mạo xấu xí nhưng tính tình nghiêm túc, không biết khoác lác. Nghe gã nói vậy, mắt lão già gù sáng lên, cười khùng khục: "Hề hề, ta biết ngay là cổ vật mà. Thuật phi kiếm đã đứt đoạn mấy trăm năm, thời nay làm gì có ai chế tạo được nữa?"
Nói xong, lão buông bỏ chấp niệm, cúi đầu dùng tay vuốt ve những phù văn trên thanh kiếm đá, cảm nhận kỹ càng. Tay vừa chạm vào, lão bị giật nảy người như chạm điện.
Đó là phản kích tự thân của phi kiếm, người không phải chủ nhân chạm vào ắt bị thương. Nhưng lão không rụt tay lại mà cứ như chạm vào làn da thiếu nữ tuyệt thế, hơn nữa còn là đôi chân dài miên man, vuốt ve say sưa, rồi hỏi gã xấu xí: "Dân chơi kiếm, chế khí ai chẳng muốn làm ra một thanh phi kiếm để dương danh lập vạn? Ta thực ra cũng từng thử rèn phi kiếm, nhưng bút ký tiền nhân quá tối nghĩa, lại không có vật mẫu tham khảo. Thanh phi kiếm này bên trong ắt có kiếm linh, ngươi điều khiển nó thế nào, giao tiếp với nó ra sao?"
Hai người vừa đánh nhau sống chết, giờ lại quay ra bàn luận như tri kỷ, khiến người ta chẳng hiểu ra làm sao. Nhất Tự Kiếm ban đầu coi thường lão già gù, nhưng sau khi giao thủ với Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm do lão chế tạo, gã cũng có phần nể trọng, cung kính đáp: "Bên trong quả thực có kiếm linh. Cái này cần dùng khí nuôi kiếm, không ngừng..."
Gã đang thao thao bất tuyệt chia sẻ kinh nghiệm thì lão già gù đã không còn thời gian để nghe nữa. Thanh kiếm đá xanh cắm phập vào ngực, vết thương nhìn không lớn nhưng kiếm khí đã chấn nát kinh mạch toàn thân lão, lão chẳng còn sống được bao lâu nữa. Thấy vậy, Lưu Lão Tam nãy giờ co vòi núp lùm bỗng trở nên dũng cảm lạ thường. Ông ta sải bước xông lên, đẩy Nhất Tự Kiếm đang kiệt sức sang một bên, cúi xuống nhặt thanh Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm dưới đất lên, giơ cao quá đầu, hét lớn: "Kẻ tạo ra hung binh bực này, để an ủi vong linh những người đã khuất, ngày kiếm thành cũng là ngày chủ nhân phải lấy cái chết để tế kiếm. Đây là thiên mệnh, ngươi hiểu rõ kết cục này mà. Chịu chết đi!"
Lưu Lão Tam vung thanh trường kiếm đỏ rực đang kêu ong ong lên, xoay cổ tay chém xuống định lấy đầu lão già gù. Đúng lúc đó, Nhất Tự Kiếm hét lên: "Đừng..."
Gã không muốn nhìn thấy người vừa nói chuyện tâm đầu ý hợp với mình phải chết nhục nhã như vậy. Nhưng cú phóng phi kiếm vừa rồi đã rút cạn sức lực của gã, cú đẩy yếu ớt không ngăn được kiếm thế của Lưu Lão Tam mà chỉ làm nó đi chệch hướng.
Cú chém lệch khiến lão già gù đang chờ một cái chết dứt khoát phải trợn trừng mắt. Lưỡi kiếm chém vào nửa cổ rồi kẹt cứng ở xương sống.
Cảnh tượng dở sống dở chết này khiến lão già gù đau đớn tột cùng, nước mắt giàn giụa, gào thét thảm thiết. Lưu Lão Tam vốn lấy hết can đảm để ra tay, kết quả chém không chết người, hoảng hốt buông tay, mắng Nhất Tự Kiếm làm trò khỉ dọa ông ta sợ chết khiếp. Nhất Tự Kiếm tức giận hỏi vặn lại: "Ông ấy chỉ là thợ rèn có chút đam mê thôi, sao ông lại dùng cách tàn nhẫn và sỉ nhục như thế để kết liễu đời người ta?"
Hai người vốn đã có hiềm khích, giờ được đà cãi nhau ỏm tỏi. Lưu Lão Tam mắng Nhất Tự Kiếm vong ân bội nghĩa, trở mặt không nhận người quen. Nhất Tự Kiếm chửi lại Lưu Lão Tam là địa chủ ác bá Hoàng Thế Nhân. Cãi qua cãi lại, Lưu Lão Tam đuối lý, hét lên: "Chuyện này nói cho cùng chẳng phải việc của Hoàng gia các người sao? Ta chỉ tiện tay giúp đỡ thôi mà."
Nhất Tự Kiếm càng điên tiết, túm cổ áo Lưu Lão Tam chửi bới: "Tao là tao, Hoàng gia Kinh Môn là Hoàng gia Kinh Môn! Tao tuy cũng họ Hoàng nhưng chỉ là thằng mổ lợn ở lò giết mổ, chẳng dây mơ rễ má gì với cái dòng dõi cao sang quyền quý ấy cả. Mày mà còn ăn nói hàm hồ, tao beep cả lò nhà mày! Tin không, sau này tao mặc kệ chuyện rác rưởi của mày luôn đấy!"
Gã nói dứt khoát khiến Lưu Lão Tam chột dạ, nhưng vẫn cố chấp không chịu nhận sai. Chỉ khổ cho lão già gù bị đóng đinh trên tường. Nửa cái cổ bị chém toác, đáng lẽ phải chảy máu đến chết, nhưng không hiểu do thanh Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm hay lý do gì mà lão vẫn chưa chết hẳn. Gào thét một hồi khản cả cổ, thấy mình vẫn chưa chết, còn hai ông kễnh kia thì cãi nhau hăng say, lão tủi thân nói: "Hai vị ơi, có thể bớt chút thời gian cho lão già này một cái chết dứt khoát được không? Mẹ kiếp, đau chết mất..."
Lão già gù van xin thảm thiết nhưng hai người kia mải cãi nhau như quên trời đất, coi như không nghe thấy. Lão bất lực nhìn sang tôi, nói: "Tiểu ca, để cậu chê cười rồi. Cho ta một phát ân huệ đi? Thật đấy... Ái da... đau bỏ mẹ..."
Một trùm tà đạo giết người như ngóe mà lại sợ đau? Tôi hơi nghi hoặc, nhưng muốn moi tin tức về La Đại Điểu từ miệng lão, bèn thương lượng: "Chuyện này không khó, nhưng tung tích bạn tôi, La Đại Điểu... khụ khụ, ông hiểu ý tôi chứ?"