Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tôi vừa dứt lời, lão vội vàng đáp: "Ta không giết nó. Thằng bé căn cốt tốt, ta giao nó cho Bạch chỉ phiến rồi, hy vọng đào tạo được một người kế cận. Đừng hỏi Bạch chỉ phiến ở đâu, ta mà nói ra thì linh hồn sẽ sa vào vực thẳm, vĩnh viễn không được siêu sinh. Nhanh lên, đau quá..." Lão gào lên. Người sắp chết lời nói cũng thật, tôi thấy lão nói cũng thành khẩn, không nỡ để lão chịu đau thêm nữa, bèn bước tới, nắm chặt chuôi thanh Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm. Cảm giác chuôi kiếm ấm áp vừa phải, ăn khớp với tay tôi một cách kỳ lạ.
Tay tôi khẽ động, cái đầu của lão già gù nhẹ nhàng rơi xuống, lăn long lóc trên mặt đất.
Đầu rơi xuống, máu nóng phun trào lên không trung. Lẽ ra máu phải phun cao bảy tám mét, nhưng tất cả đều bị thanh Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm hút sạch. Thanh kiếm bỗng rung lên bần bật trên tay tôi. Tôi sợ quá định vứt đi nhưng nó như dính chặt vào tay. Lưu Lão Tam và Nhất Tự Kiếm ngừng cãi nhau, quay lại nhìn tôi. Chỉ thấy thanh huyết kiếm tích tụ hồng quang bấy lâu nay bỗng bùng nổ. Một cột huyết khí dựng đứng lên trời, đâm thẳng lên vòm mái, khí thế hào hùng tráng lệ như thần tích.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Lưu Lão Tam kích động run rẩy cả môi, nắm tay Nhất Tự Kiếm hét lên: "Thấy chưa? Thấy chưa? Thần binh xuất thế, trời sinh dị tượng, đúng là kỳ tích!"
Lưu Lão Tam phấn khích như đứa trẻ, ôm tay Nhất Tự Kiếm nhảy cẫng lên, quên béng chuyện vừa cãi nhau chí chóe với gã đàn ông xấu xí lùn tịt này.
Khoảng mười mấy giây sau, luồng huyết quang vụt tắt. Cuối cùng tôi cũng vứt được thanh trường kiếm nóng rực như than hồng xuống đất, lùi lại phía sau. Lùi mười mấy bước, tôi vô tình giẫm phải một người. Cúi xuống nhìn, hóa ra là anh Thân đang nhìn tôi với vẻ mặt đau khổ. Tôi luống cuống đỡ anh ấy dậy, hỏi han xem có sao không. Anh Thân bị lão già gù khống chế lúc nãy nhưng không bị thương nặng. Anh Khổng và Tiểu Lỗ cũng bình an vô sự.
Mọi việc êm xuôi, chúng tôi đến trước mặt Lưu Lão Tam và Nhất Tự Kiếm rối rít cảm ơn cứu mạng. Lưu Lão Tam lơ đễnh đáp lại vài câu rồi xé áo lão già gù gói thanh Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm lại, vội vã rời đi. Chúng tôi vừa tiễn hai người ra đến cửa thì bên ngoài vang lên tiếng đập cửa rầm rầm.
Rầm, rầm, rầm...
...
Tiếng đập cửa rầm rầm ngày một mạnh hơn khiến chúng tôi – những người vừa thoát chết trong gang tấc – không khỏi hoang mang. Nhìn quanh, cả Phòng 2 chỉ còn mỗi tôi là tạm gọi có chút sức chiến đấu. Lưu Lão Tam thì thùng rỗng kêu to, Nhất Tự Kiếm sau cú phi kiếm kết liễu Dương Đại Khoa Tử cũng đã kiệt sức. Nếu bên ngoài là đồng bọn của Tập Vân Xã thì e rằng chúng tôi khó toàn mạng.
Nhưng sau một hồi đập phá dữ dội, một giọng nói oang oang vọng vào: "Mở cửa! Mở cửa mau! Người bên trong đâu rồi? Không mở là chúng tôi phá cửa đấy!"
Anh Thân là người phản ứng nhanh nhất. Tai anh khẽ động, vội xua tay ra hiệu: "Đừng hoảng! Là La Tiểu Đào bên Phòng 1, người mình! Người mình!"
Nghe vậy, anh Khổng và Tiểu Lỗ thở phào nhẹ nhõm, gật đầu lia lịa: "Đúng, đúng, người mình cả..." Nhất Tự Kiếm đang căng như dây đàn cũng buông lỏng cảnh giác. Nhưng Lưu Lão Tam thì không, khuôn mặt ông ta chẳng có vẻ gì là nhẹ nhõm, ngược lại còn cười đầy ẩn ý: "Người mình? Hề hề, chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu. Tiểu Hoàng, chúng ta đi cửa sau, tránh mặt họ thì hơn."
Nói rồi ông ta quay người định đi. Anh Thân vội bước sang chắn đường, khẩn khoản giữ lại: "Tiên sinh Lưu, lần trước tôi mời ngài về Cục chơi, ngài chê xa. Lần này ngài đã cứu mạng chúng tôi hai lần, dù thế nào tôi cũng phải mời ngài bữa cơm tạ ơn chứ?"
Tôi cũng muốn nhờ Lưu Lão Tam tìm tung tích La Đại Điểu nên hùa theo: "Anh Ba, Tam gia, ngài lo cái gì chứ? Chúng tôi có ăn thịt ngài đâu. Lát nữa ra ngoài, tôi mời ngài ăn sủi cảo nhân thịt, toàn thịt là thịt, không độn hành hẹ gì cả, đảm bảo thơm ngon, được không?"
Nghe đến sủi cảo, Lưu Lão Tam nuốt nước miếng ừng ực. Nhưng ông ta giơ cái bọc vải đựng thanh Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm lên, lắc đầu: "Mấy chú em thì ta hiểu, tính tình tốt, không tham lam. Nhưng người khác thì chưa chắc. Thanh kiếm này là hung khí cả đời Dương Đại Khoa Tử mới đúc thành, chắc chắn sẽ có kẻ thèm muốn. Nhưng nó là vật bất tường, sát khí ngút trời, tà môn vô cùng. Vừa đúc xong đã gây dị tượng, sau này ắt thành đại hung, thậm chí thành ma. Muốn hóa giải sát khí của nó, vùng này chỉ có lão Vu Mặc Hàm làm được. Thế nên bọn ta không thể gặp đồng nghiệp các chú được, tránh rắc rối về sau..."
Lời giải thích nghe cũng lọt tai. Anh Thân là người biết điều, hiểu ý Lưu Lão Tam nên không nài ép nữa, chỉ tay về phía phòng tiếp liệu: "Đã vậy tôi không dám giữ ngài. Hẹn ngày tái ngộ. Bên kia có cái cửa ngách, nhưng bị Dương Đại Khoa Tử phong ấn rồi. Giờ lão chết rồi, chắc là mở được..."