Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lưu Lão Tam xua tay, chỉ lên trần nhà: "Dương Đại Khoa Tử là thợ rèn nhưng cũng am hiểu trận pháp. Người chết nhưng trận chưa tan, muốn phá cũng mất thời gian. Bọn ta chui đường ống thông gió vào, giờ đi đường cũ ra, tuy hơi chật vật nhưng được cái nhanh..."
Ông ta chắp tay từ biệt chúng tôi rồi kéo Nhất Tự Kiếm về phía cầu thang sắt. Nhưng chân chưa kịp bước lên bậc thang thì cửa sắt lớn đã phát ra tiếng "keng" chói tai, bị người bên ngoài phá tung.
Cửa mở toang, một đám người ùa vào. Dẫn đầu chính là Phó Cục trưởng Ngô – người mất tích từ sau bữa cơm chiều. Theo sau là La Tiểu Đào của Phòng 1 và đám đàn em, cùng bảy tám nhân viên bảo vệ nhà máy thép. Tổng cộng hơn chục người, trong đó có bốn người lăm lăm súng ngắn trên tay. Vừa xông vào, họ đã chĩa súng vào chúng tôi, quát lớn: "Đứng im! Ngồi xuống! Mau lên! Không tao bắn!"
Kẻ hét to nhất là Hoàng Kỳ, tay chân đắc lực của La Tiểu Đào. Hắn xuất thân quân nhân chuyên nghiệp, thiện xạ bách phát bách trúng, nổi tiếng là thần súng của đơn vị.
Đối mặt với đám người hùng hổ này, chúng tôi cạn lời. Nhưng gừng càng già càng cay, anh Thân lập tức giơ hai tay lên trời rồi đá vào chân tôi ra hiệu ngồi xuống.
Tôi hiểu ý anh Thân. Ngoài người của Cục còn có bảo vệ nhà máy, họ cũng được phép mang súng và không biết mặt chúng tôi. Nhỡ hoảng loạn cướp cò thì oan mạng. May là chúng tôi vừa ngồi xuống thì Phó Cục trưởng Ngô đã bước tới, đỡ anh Thân dậy, rồi nhìn chằm chằm vào Lưu Lão Tam và Nhất Tự Kiếm đang đứng chết trân trên cầu thang sắt, trầm giọng hỏi: "Thân Trọng, luồng hàn quang xung thiên lúc nãy là sao? Còn cái xác kia nữa..."
La Tiểu Đào đi sau vội giải thích với bảo vệ nhà máy rằng chúng tôi là người mình. Mấyọng súng lập tức chuyển hướng, chĩa thẳng vào hai người trên cầu thang. Anh Thân thấy tình hình đã ổn định bèn đứng dậy can ngăn: "Đừng hiểu lầm! Hai người đó cũng là phe ta cả! Các anh em bỏ súng xuống đi!"
Anh Thân ra sức khuyên can, nhưng mọi người đều nhìn về phía Phó Cục trưởng Ngô chờ lệnh. Ông chú bụng phệ đảo mắt một vòng rồi đủng đỉnh nói: "Không làm việc trái lương tâm thì sợ gì ma gõ cửa. Đã là người mình sao lại không chịu gặp mặt mà định bỏ chạy?"
Câu nói chặn họng tất cả. Bốn khẩu súng vẫn găm chặt vào Lưu Lão Tam và Nhất Tự Kiếm. Võ công cao đến mấy cũng sợ gạch đá (ý nói vũ khí nóng). Lưu Lão Tam không ngờ người của chúng tôi ập vào nhanh thế, bị súng chĩa vào cũng không dám manh động. Nhỡ súng cướp cò thì toi mạng lãng xẹt. Dưới sự thúc ép của Hoàng Kỳ, hai người đành chậm rãi bước xuống. Anh Thân thấy tình hình căng thẳng, lo sốt vó, lại chen đến trước mặt sếp Ngô giải thích đầu đuôi, khẳng định người đàn ông mặc áo dài kia chính là thầy phong thủy đã giúp trấn áp tà khí ở hồ chứa nước, vừa nãy còn cứu mạng chúng tôi, chĩa súng vào ân nhân như thế là không phải đạo.
Anh Thân làm nghề này lâu năm, tư duy mạch lạc, trình bày rõ ràng đâu ra đấy. Nghe xong, mọi người đều hiểu ra sự tình. Hai nhân viên bảo vệ thậm chí đã hạ súng xuống.
Nhưng Hoàng Kỳ và gã đồng nghiệp Phòng 1 vẫn giữ nguyên tư thế. Kỷ luật là kỷ luật, sếp chưa ra lệnh thì lính chưa được bỏ súng, không thể làm việc theo cảm tính.
Nghe anh Thân báo cáo xong, mặt Phó Cục trưởng Ngô lạnh tanh như tiền. Im lặng một lúc lâu, ông ta mới gật đầu ra hiệu cho cấp dưới thu súng, rồi bình thản nói với Lưu Lão Tam: "Nói như vậy thì hai vị đúng là anh hùng cứu nguy đại cục rồi. Chuyện này chúng tôi ghi nhận. Nhưng nếu hai vị rảnh rỗi, tốt nhất nên theo chúng tôi về Cục làm biên bản tường trình. Có thế vụ án mới rõ ràng minh bạch được, hai vị thấy đúng không?"
Lưu Lão Tam chúa ghét phiền phức, xua tay cười hề hề: "Người của các ông đã nói rõ đầu đuôi rồi còn gì. Hai chúng tôi chỉ là dân quê đi ngang qua thôi. Nếu không có việc gì nữa thì chúng tôi xin phép đi trước."
Ông ta không thích dính dáng đến quan lại, định chuồn lẹ. Nhất Tự Kiếm cũng lẽo đẽo theo sau. Nhưng Phó Cục trưởng Ngô liếc mắt ra hiệu, La Tiểu Đào lập tức dẫn người vây kín hai người họ. Lưu Lão Tam ngạc nhiên quay lại nhìn Phó Cục trưởng Ngô. Ông chú hói đầu mặt không cảm xúc, gằn từng chữ: "Người đi thì được, không vấn đề gì. Nhưng kiếm phải để lại. Đó là vật chứng, đơn vị chúng tôi cần thu giữ bảo quản!"
Câu nói này không chỉ khiến Lưu Lão Tam và Nhất Tự Kiếm biến sắc mà ngay cả người Phòng 2 chúng tôi cũng thấy... vô liêm sỉ.
Lưu Lão Tam tuy hay chém gió nhưng những gì ông ta nói về Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm là thật. Đó là ma binh. Tôi từng cầm nó, cảm giác như có một ý chí điên cuồng xâm chiếm tâm trí, bạo lực và hận thù dâng trào không kiểm soát. Người thường không thể khống chế nổi nó, cần phải cao nhân hóa giải oán khí. Phó Cục trưởng Ngô đòi giữ lại làm vật chứng rõ ràng là cưỡng từ đoạt lý.